Ở hàng ghế sau một chiếc xe.

Trì Châu còn đang đợi Vân Xu trả lời, anh muốn biết nguyên nhân cụ thể dẫn tới việc em gái thất thần, tốt nhất không phải là do kẻ không có mắt nào đó lại chạy đến trước mặt Vân Xu.

Vân Xu do dự mãi, vẫn là cẩn thận hỏi: "Anh hai, anh cảm thấy anh Quý thế nào?"

Vừa dứt lời, thế giới tinh thần của Trì Châu bắt đầu núi lửa bùng nổ, nước lũ ngập trời, vấn đề của Vân Xu giống như sấm sét đánh vào anh, khiến anh một lúc lâu không nhúc nhích.

Radar trên người điên cuồng báo động, vấn đề này quá quen thuộc, những cuốn sách anh mua về bồi dưỡng tình thân, đều đề cập đến loại tình huống này.

Khi cô gái dò hỏi trưởng bối trong nhà về cái nhìn đối với một người đàn ông nào đó, khả năng rất lớn đại biểu cho việc cô ấy có hảo cảm với người đàn ông này, đang thăm dò cái nhìn của người nhà.

Lúc này, người nhà nhất định phải ổn định, không thể tùy ý trả lời.

Vì thế Trì tổng nghiêm túc khô khan nói: "Thừa Tu cậu ấy...... Khá tốt."

Ngoài miệng nói như vậy, trong lòng Trì Châu lại vừa tức giận vừa chua xót, tức giận là Quý Thừa Tu, con sói đuôi to này cuối cùng vẫn để lại dấu ấn khác biệt trong lòng Vân Xu, chua xót là anh và Vân Xu rõ ràng ở chung còn chưa được bao lâu, cô bé đã có người đàn ông mình ái mộ.

Cho dù nhìn toàn xã hội, Quý Thừa Tu cũng là người xuất sắc nhất trong số đó, nhưng Trì Châu vẫn cảm thấy anh ta không xứng với em gái mình, nói trắng ra, trong lòng người anh trai này, không ai có thể xứng đôi với Vân Xu.

Cô bé là viên ngọc quý mà anh đánh rơi hơn hai mươi năm, bản thân anh nâng niu trong lòng bàn tay còn chưa che chở đủ đã bị người khác theo dõi, Trì Châu làm sao có thể không tức giận.

Nhưng anh lại biết Vân Xu phải có cuộc sống của riêng mình, anh không ngại nuôi Vân Xu cả đời, thậm chí có thể nói là rất vui lòng, nhưng Vân Xu có suy nghĩ của riêng mình, Trì Châu không muốn suy nghĩ của mình ảnh hưởng đến lựa chọn của cô bé.

Cho dù anh biết chỉ cần mình nói một câu, có thể khiến Vân Xu từ bỏ những thứ khác.

Vân Xu khẽ mím môi cười, trong xe tối tăm phảng phất đều sáng lên vài phần, "Em cũng cảm thấy như vậy."

Đáy lòng Trì Châu càng thêm chua xót, nhưng anh vẫn cố gắng duy trì giọng nói bình tĩnh, "Sao lại hỏi anh vấn đề này?"

Ánh mắt Vân Xu xuất hiện sắc thái khác, đó là dáng vẻ khác với khi đối mặt với anh, người thân có huyết thống, "Chỉ là phát hiện ra em hình như thích anh Quý, cho nên muốn biết anh hai có cái nhìn gì về anh ấy."

Cô thẳng thắn nói ra tâm tư của mình, trong lòng Vân Xu, không có gì là cần phải giấu giếm Trì Châu.

Trì Châu cả người như hóa đá mà ngồi, tài xế lái xe phía trước ánh mắt vô tình chạm vào kính chiếu hậu, tức khắc giật mình, ánh mắt Trì tổng thật đáng sợ, như là bảo bối quan trọng nhất sắp bị trộm đi.

Trì Châu cố gắng duy trì bình tĩnh, là một người anh trai đầu tư trăm phần trăm sự chú ý cho em gái, anh kỳ thật đã phát hiện ra tâm tư của cô bé, chỉ là Trì Châu cho rằng Vân Xu sẽ hiểu rõ muộn hơn một chút.

"...... Vân Xu vì sao lại thích Thừa Tu?"

Vân Xu giật giật thân mình, tìm một tư thế thoải mái dựa vào đầu vai của anh trai, nghiêm túc hồi tưởng một phen, chậm rãi nói: "Anh Quý...... Anh ấy luôn là một bộ dáng ôn hòa, trên mặt mỗi ngày đều mang theo ý cười, ở chung với anh ấy rất thoải mái."

Đó là em không thấy được thủ đoạn anh ta đối phó với kẻ địch thương nghiệp.

"Anh ấy còn biết rất nhiều chuyện, mỗi lần nói chuyện phiếm với anh ấy, em đều rất vui vẻ."

Đó là anh ta cố ý chọn những đề tài em sẽ cảm thấy hứng thú.

"Anh ấy dường như luôn biết em đang nghĩ gì, không cần em nói nhiều, anh ấy có thể hiểu ý của em."

Đó là bởi vì anh ta học qua tâm lý học, hơn nữa năng lực quan sát nhạy bén, cho nên khả năng nắm bắt cảm xúc vượt xa người thường.

"Ở bên cạnh anh ấy, em có thể cảm nhận được cảm giác an toàn, giống như cảm giác anh hai mang lại cho em, cái gì cũng không cần sợ." Vân Xu ngẩng đầu lên, ánh mắt chứa đầy ánh sao lộng lẫy, nụ cười bên môi ngọt ngào, yên tĩnh.

Trái tim Trì Châu trong phiến ánh sao này từng chút từng chút mềm xuống, anh không thể không thừa nhận Quý Thừa Tu bất luận là từ thân phận địa vị, nhân phẩm tu dưỡng hay phương diện tình cảm, đều là người ưu tú nhất mà anh quen biết.

Nếu thật sự muốn nói giao Vân Xu cho ai, Quý Thừa Tu là lựa chọn tốt nhất.

Quan trọng nhất là Vân Xu thích anh ta.

"Nếu thích, vậy thì cứ theo ý mình, bất luận lựa chọn của em là gì, anh hai vĩnh viễn đều ủng hộ em."

Em gái rồi sẽ phải có cuộc sống của riêng mình, nhưng chỉ cần cô bé quay đầu lại, anh sẽ luôn ở phía sau.

Thời gian phảng phất tại thời khắc này bị kéo dài, ánh sáng tối tăm dừng ở trên người người đàn ông anh tuấn, cao ngạo, nhuộm lên vẻ dịu dàng gần như tĩnh lặng, trong ánh mắt sắc bén là yêu thương, là trân trọng, là bảo vệ.

Trì Châu không nói ra lời thề trong lòng, theo anh thấy, hành động vĩnh viễn có sức thuyết phục hơn lời nói.

Vân Xu ngẩng đầu nhìn Trì Châu, phảng phất chạm đến nơi sâu nhất trong nội tâm anh, đó là một mảnh đất ôn nhu, thuần khiết, chỉ là không có bất kỳ người nào trong nhà họ Trì phát hiện ra, trong mắt bọn họ, Trì Châu là người thừa kế đủ tư cách, người cầm quyền lạnh lùng, nhưng tuyệt đối không phải là một người nhà đủ tư cách.

Cũ kỹ, nghiêm túc, không gần gũi, nói một không hai, tạo thành Trì Châu trong mắt mọi người.

Người nhà họ Trì sợ hãi khí thế của anh, tránh né ánh mắt của anh, theo bản năng đem tình thân chia sẻ nhiều hơn cho người nhà khác, cho dù là người vẫn luôn dạy dỗ Trì Châu, ba Trì cũng như thế, ông nghiêm khắc đối đãi với Trì Châu, lại đem tình thương của cha cho Trì Hiền và Trì Tiêu Tiêu.

Trì Châu vẫn luôn là một người cô đơn, cho đến khi gặp được Quý Thừa Tu ở đại học, mới hiếm khi có một người bạn thổ lộ tình cảm.

Vân Xu nhìn nhìn, trong lòng có chút khổ sở, nam nhân thần sắc ôn nhu trân trọng, trong đôi mắt chỉ có mình cô, nhưng cô lại cảm nhận được một cổ tịch mịch và mất mát, rất nhạt, rất nhạt, giấu ở nơi sâu nhất trong đáy mắt, khiến chóp mũi cô cay xè.

"Anh hai." Cứ như vậy gọi, cô nhào vào người Trì Châu, khuôn mặt không muốn rời xa mà vùi vào trong lòng ngực anh, hơi thở quen thuộc bao vây lấy cô, giống như là lần đầu tiên nhìn thấy, cảm giác an toàn không tên.

Trì Châu có chút kinh ngạc với động tác đột ngột của Vân Xu, nhưng lại rất vui mừng, sự thân mật tự nhiên của Vân Xu mỗi khi đều làm anh cảm thấy vui sướng, khóe môi anh hiếm khi cong lên một tia, một tay ôm lấy cô, tay kia xoa xoa đầu nhỏ của cô, "Sao vậy?"

Một lúc lâu, Vân Xu mới ở trong lòng ngực anh buồn bã mở miệng, "Em không muốn thích anh Quý, em chỉ thích một một người anh hai, chỉ có hai anh em chúng ta luôn ở bên nhau."

Quý Thừa Tu đáng thương còn không biết, người trong lòng mà anh cho rằng đã có một nét bút sau khi được mẹ anh trợ giúp đang chuẩn bị vứt bỏ anh.

Trì Châu kinh ngạc, "Vì sao?"

Vân Xu không phải thích bạn tốt của anh sao?

"Bởi vì không muốn anh một mình, không muốn anh lộ ra vẻ mặt cô đơn."

Hy vọng anh cũng có thể luôn vui vẻ.

Vân Xu không ngẩng đầu, bởi vậy cô không biết ánh mắt Trì Châu đã xảy ra biến hóa như thế nào, như là bông tuyết mới tinh, mềm mại nhất trong mùa đông, lại như bầu trời quang đãng sau khi mây đen tan đi.

Trong sáng, dịu dàng.

Đó là thần sắc anh chưa bao giờ lộ ra, hôm nay lần đầu tiên phô bày trước mặt Vân Xu.

Trì Châu cười, không phải nụ cười nhạt nhẽo thường ngày, mà là khóe miệng cong lên cao, nụ cười cực kỳ vui vẻ.

Anh nghĩ, em gái mình sao lại đáng yêu như vậy, cô bé luôn có thể dễ dàng lay động nội tâm anh, khiến anh không nhịn được muốn cưng chiều cô bé thêm một chút.

Vân Xu lặng lẽ liếc đôi mắt nhỏ, trực tiếp bắt gặp nụ cười này, cô ngạc nhiên ngẩng đầu, giây tiếp theo bị bàn tay to của Trì Châu dùng sức xoa nhẹ một chút.

"Đừng, đừng —— đừng!" Vân Xu né tránh bàn tay to đáng giận, ngăn cản hành vi ác liệt của Trì Châu, cũng nghiêm túc bày tỏ tóc của con gái tuyệt đối không thể tùy tiện chạm vào.

Trì Châu tươi cười còn chưa tan đi, sau khi Vân Xu nghiêm túc phát biểu xong ý kiến, mới ôn thanh nói: "Được."

Một bộ dáng đều tùy em, khiến Vân Xu vẻ mặt buồn bực.

Chờ Vân Xu chỉnh lại tóc dài, Trì Châu mới chậm rãi nói: "Vân Xu, có người mình thích là một chuyện tốt đẹp, muốn làm gì thì cứ làm, bất luận em và Thừa Tu cuối cùng có đi đến cùng nhau hay không, anh đều là anh trai của em, đây là sự thật đã định, ai cũng không thể thay đổi."

"Em luôn ở bên cạnh anh, anh chưa bao giờ cô đơn."

"Huống hồ thêm một người yêu thương em, anh kỳ thật rất vui mừng."

Em là em gái anh đặt ở đầu quả tim, em hạnh phúc, anh mới có thể hạnh phúc.

"Nhưng nhà anh Quý ở Ma Đô, anh ấy sớm muộn gì cũng phải trở về." Tuy rằng bác Quý nói không cần lo lắng chuyện này, nhưng Vân Xu vẫn rối rắm không thôi, cô không muốn bởi vì ở bên cạnh anh Quý, mà phải rời xa anh trai ngàn dặm.

Thì ra là lo lắng chuyện này.

Trì Châu tâm tình cực tốt, thong dong nói: "Không cần lo lắng, anh từ rất lâu trước đã muốn phát triển Trì thị đến Ma Đô, sau này cũng sẽ định cư ở đó, chúng ta sẽ không tách ra."

Thành phố A tuy không tệ, nhưng so với sự phát triển của Ma Đô thì vẫn không thể bằng, Trì Châu là người có ý tưởng, vẫn luôn có dã tâm muốn chiếm lĩnh một vị trí nhỏ ở Ma Đô, ý niệm này đã tồn tại trước khi anh tiếp quản công ty, hơn nữa anh vẫn luôn chuẩn bị cho việc này.

Chỉ là Trì Châu không nói cho Vân Xu, trong bản kế hoạch ban đầu, thời gian định cư ở Ma Đô ít nhất cũng là 10 năm sau, xem ra vì Vân Xu, kế hoạch của anh phải sửa lại.

"Chuyện này Thừa Tu cũng biết, cho nên em không cần lo lắng hai anh em chúng ta sẽ tách ra."

Nghe được anh trai đảm bảo, Vân Xu rốt cuộc yên tâm.

……

Trì Tiêu Tiêu sau khi mấy người Vân Xu rời đi, xấu hổ đứng bên cạnh mẹ Trì, cô ta vừa rồi khuyên vài câu, nhưng mẹ Trì lại giống như không nghe thấy, cô ta vừa khổ sở vừa tức giận.

Cuộc sống phú quý viên mãn sau khi Vân Xu xuất hiện thì xuống dốc không phanh, ngay cả mẹ Trì yêu thương cô ta nhất dường như cũng đang từng chút một từ bỏ cô ta, Trì Tiêu Tiêu muốn cuộc sống giàu có không sai, nhưng đối với tình thân của nhà họ Trì cũng là rõ ràng, chân thật.

Cô ta thật lòng gọi mẹ Trì là mẹ suốt 25 năm.

Trì Tiêu Tiêu vô cùng ủy khuất, trước kia mẹ Trì tuyệt đối sẽ không làm lơ cô ta như vậy, nhưng cô ta càng biết mình đã không còn là đại tiểu thư được mọi người săn đón như trước, cô ta chỉ là một người bị đuổi ra khỏi nhà họ Trì.

Cô ta thậm chí không thể có bất kỳ ý kiến và oán giận nào với mẹ Trì, mất đi sự thừa nhận của nhà họ Trì và tầng quan hệ huyết thống kia, đồng thời, cô ta cũng mất đi quyền lợi không kiêng nể gì, mẹ Trì là hy vọng cuối cùng để cô ta trở lại xã hội thượng lưu.

Trì Tiêu Tiêu tuyệt đối sẽ không khuất phục trước hoàn cảnh hiện tại, được bồi dưỡng tỉ mỉ hơn hai mươi năm chính là cô ta, được khen ngợi không dứt miệng chính là cô ta, cô ta nên gả cho người môn đăng hộ đối, có thể xứng đôi với mình.

Mà trong đó không thể thiếu sự giúp đỡ của mẹ Trì.

Nghĩ đến đây, Trì Tiêu Tiêu giấu đi tất cả bất mãn trong lòng, mang lên mặt nạ con gái ngoan, mẹ Trì đứng ngây người trên đường bao lâu, cô ta liền ở bên cạnh bấy lâu.

Qua một lúc lâu, mẹ Trì mới máy móc quay đầu nhìn về phía Trì Tiêu Tiêu, theo bản năng tránh né bàn tay cô ta vươn ra, sau đó chạm đến ánh mắt khổ sở của Trì Tiêu Tiêu, mẹ Trì mới phát giác động tác của mình đả thương người khác đến mức nào.

Bà hoảng loạn muốn cứu vãn: "Tiêu Tiêu, con không sao chứ, ta vừa rồi không cẩn thận nhìn lầm."

Lý do này thật vụng về, nhưng Trì Tiêu Tiêu cần phải tin tưởng.

Cô ta bày ra vẻ mặt ảm đạm lại kiên cường, "Không có việc gì, bác Trì, con biết chúng ta đã không còn là quan hệ như trước kia, con có thể hiểu được."

Quả nhiên mẹ Trì càng thêm áy náy, tỉnh ngộ lại mình sao có thể đem sai lầm đổ lên người Tiêu Tiêu, tất cả chuyện này đều không liên quan đến cô ta, thậm chí cô ta còn bị Trì Châu không lưu tình đuổi ra khỏi nhà họ Trì.

Càng nghĩ càng nhiều, mẹ Trì muốn đền bù cho Trì Tiêu Tiêu, mang cô ta về nhà họ Trì tạm thời là không thể, Vân Xu căn bản không muốn về nhà, mẹ Trì lại để Trì Tiêu Tiêu trở về, không phải tương đương với việc từ bỏ Vân Xu sao.

Nghĩ nghĩ, bà từ trong túi lấy ra một tấm thẻ ngân hàng, đặt vào lòng bàn tay Trì Tiêu Tiêu, "Tiêu Tiêu, trong thẻ có mấy chục vạn, con cứ dùng trước, không đủ tiền thì nói với mẹ, đến lúc đó mẹ lại chuyển thêm cho con."

Trì Tiêu Tiêu giả ý từ chối một phen, tâm tư muốn đưa tiền của mẹ Trì càng thêm kiên định vài phần.

Cuối cùng khi sắp tách ra, mẹ Trì còn muốn nói vài lời an ủi, nhưng mà ánh mắt gần gũi chạm đến khuôn mặt kia, lời nói lại nghẹn lại, trầm mặc xuống.

Chỉ cần xem qua tư liệu về cặp vợ chồng tra nam tra nữ kia, rất khó không sinh ra bài xích với khuôn mặt tương tự này.

Đoán được tâm tư của mẹ Trì, Trì Tiêu Tiêu trên mặt duy trì vẻ mặt cảm động, bàn tay rũ xuống lại không ngừng dùng sức siết chặt.

 

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play