Vì hành vi của Tần Đằng, sự kiên nhẫn của Cố Tu Thành đối với Tần Mạn Ngữ cũng giảm xuống đáng kể. Hắn biết Tần Mạn Ngữ không liên quan đến chuyện này, nhưng Tần Đằng là vì cô mới làm chuyện này.
Vành mắt Tần Mạn Ngữ đỏ hoe, nghẹn ngào nói: "A Thành, em biết anh trai em đã làm sai, nhưng anh ấy là anh trai em, là người từ nhỏ đã cưng chiều, bảo vệ em, em không thể bỏ mặc anh ấy."
"Em muốn xin anh giúp đỡ, cho dù chỉ là thử một chút cũng được."
Dù sao cũng là người đã từng ở trong lòng nhiều năm, Cố Tu Thành vẫn mềm lòng, thái độ của hắn hơi dịu đi, nhưng vẫn nói: "Tiểu Ngữ, chuyện này em không cần lo, Tần Đằng hắn đã làm sai, cần phải chịu trừng phạt."
Vẻ mặt Tần Mạn Ngữ đáng thương, trong lòng nghiến răng nghiến lợi.
Làm sai? Cần phải chịu trừng phạt?
Lời này từ miệng Cố Tu Thành nói ra, thật nực cười. Hắn và Tần Đằng giống nhau, bản chất đều là kẻ lạnh lùng, chẳng qua là lần này Tần Đằng đụng phải người mà hắn muốn bảo vệ mà thôi.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play