Hai ngày sau, Vân Xu vẫn giữ nếp sinh hoạt y hệt như những năm qua. 8 giờ sáng thức dậy, ăn cơm đúng giờ vào buổi trưa và tối, thời gian còn lại thì ngồi lì trên sofa, bật TV lên và xem một cách lơ đãng.

Cô uể oải tựa lưng vào sofa, TV đang chiếu một gameshow hài hước. Chương trình này hot rần rần cả nước từ tháng trước, khiến bao người cười lăn cười bò, được phong là siêu phẩm hiếm có của làng gameshow.

Thế nhưng, dù người khác có khóc cười, những câu nói thâm thúy, những hành động hài hước đến mấy cũng không thể khiến Vân Xu mảy may dao động cảm xúc.

Thay vì nói cô đang xem TV, thì nên nói cô đang hoàn thành một nhiệm vụ, giống như việc ăn cơm vậy.

Cô không phải đang sống, mà là đang chịu đựng sự dày vò ở chốn nhân gian này.

Cho đến ngày 27, Vân Xu mở mắt ra trên giường, ánh mắt cô sáng hơn mọi khi.

Cô dành rất nhiều thời gian để tổng vệ sinh nhà cửa. Lớp bụi dày bị quét sạch, cửa sổ mờ ảo trở nên sáng bóng, bát đĩa xoong nồi được rửa sạch sẽ và xếp lại vào tủ chén.

Mãi đến 2 giờ chiều, công cuộc tổng vệ sinh mới kết thúc.

Vân Xu mở cửa, khi bước ra đến cửa thì khựng lại một chút, cuối cùng quay đầu nhìn lại phòng khách ấm áp. Chiếc kính râm dày cộp che đi mọi cảm xúc.

Căn phòng này chứa đựng những ký ức tốt đẹp ít ỏi của cô. Sau này không biết sẽ rơi vào tay ai, hy vọng người đến sau có thể đối xử tốt với nó.

Bác bảo vệ ở cổng khu đã quen mặt Vân Xu, cũng chẳng để ý đến cách ăn mặc của cô, chỉ hơi tò mò sao hôm nay cô lại ra ngoài vào buổi chiều.

Vân Xu khẽ gật đầu chào bác: "Bác Lý ơi, bác có thể giúp cháu một việc được không ạ?"

Bác Lý hơi ngạc nhiên. Mấy năm trước, sau khi người thân của Vân Xu qua đời, cô gần như nhốt mình trong nhà. Nếu không phải vì con người ta cần phải ăn, bác tin rằng cô có thể cắm rễ trong nhà đến long trời lở đất, trái đất tận thế cũng không chừng.

Mấy năm nay, bác Lý vẫn luôn cảm thấy cô không thể vượt qua được nỗi đau mất người thân, còn có chút tiếc nuối. Bà của Vân Xu là một người tốt bụng, từng giúp đỡ bác rất nhiều, nên bác vẫn luôn quan tâm đến Vân Xu.

Lúc này nghe Vân Xu nhờ giúp đỡ, bác liền nói thẳng: "Chuyện gì? Cháu nói đi."

Vân Xu lấy ra một phong thư từ trong túi đưa cho bác, im lặng hai giây, rồi mới nói: "Nếu sau này có người đến hỏi cháu, xin bác hãy đưa phong thư này cho họ."

"Ôi dào, có gì to tát đâu." Bác Lý nhiệt tình cười nói, "Yên tâm đi, cứ giao cho bác."

"À đúng rồi, những người đó trông như thế nào? Hoặc là mặc quần áo gì?"

"..." Vân Xu khẽ nói: "Bác gặp họ, sẽ biết."

Ý là sao ta? Bác Lý mặt mày ngơ ngác.

"Không có gì đặc biệt sao?"

"...Không có ạ, bác Lý, đến lúc đó bác sẽ biết nên đưa cho ai."

Vân Xu đã nói vậy, bác Lý tuy hơi khó hiểu, nhưng cũng không hỏi thêm nữa.

"Vân Xu à, cháu đừng ngại bác Lý nhiều chuyện nhé, cháu còn trẻ, có gì thì cứ ra ngoài đi lại nhiều vào, hít thở không khí, phơi nắng phơi niếc vào. Chuyện cũ thì cho qua đi, con người ta phải hướng về tương lai chứ. Bác tin là bà của cháu cũng không muốn thấy cháu cứ mãi sống trong đau khổ đâu." Bác Lý không nhịn được, vẫn lải nhải vài câu, hy vọng cô bé này có thể nghe lọt tai.

Nghe bác Lý nhắc đến bà, tay Vân Xu run lên, "Cháu biết rồi ạ."

"Bác Lý, cảm ơn bác."

"Không có gì, không có gì, chuyện nhỏ ấy mà. Cháu có việc gì cần phải đi à? Đi đi, đi đi."

Vân Xu bắt taxi, đi đến nơi cần đến.

Nửa tiếng sau, một chiếc xe khác chạy đến cổng khu. Bác Lý thấy xe lạ, vội vàng chặn lại, gõ cửa sổ xe tài xế, "Chào anh, xe lạ vào khu chúng tôi đều phải đăng ký, phiền anh xuống xe đăng ký một chút."

Tài xế nghe vậy, không lập tức xuống xe, mà quay sang nói với người ngồi ghế sau: "Cậu Trì, tôi xuống đăng ký trước."

Được người kia gật đầu đồng ý, tài xế mới tháo dây an toàn, đi đến chỗ đặt sổ đăng ký.

Bác Lý thấy anh ta đăng ký mà còn phải xin phép, không nhịn được tặc lưỡi, đoán chắc người ngồi sau xe là dân có tiền. Dân có tiền quy củ nhiều thật đấy, nhưng mà thái độ cũng rất hợp tác.

Đi đến bên cạnh tài xế, anh ta đang điền vào mục cuối cùng là lý do vào khu.

Khoan đã, đó là...

"Anh gì ơi, các anh đến tìm Vân Xu à?"

Tài xế sửng sốt, "Bác là...?"

Chẳng lẽ bác bảo vệ này quen biết cô Vân Xu?

Bác Lý đánh giá họ, thầm nghĩ chẳng lẽ đây là những người mà Vân Xu đã nói trước khi đi sao? Vân Xu nói bác nhìn thấy sẽ biết, chẳng lẽ là chỉ chiếc xe đen lạ hoắc này, bác phải đưa thư cho họ sao?

Tài xế chú ý đến sắc mặt của bác bảo vệ, đi đến chỗ ghế sau, nói với người bên trong vài câu.

Rất nhanh, người ngồi sau xe đẩy cửa bước xuống, đi đến trước mặt bác Lý.

Người đàn ông trước mặt dáng người cao lớn, khí thế mạnh mẽ, âu phục bảnh bao, y hệt như mấy sếp tổng hay xuất hiện trên TV, chỉ riêng khí tràng thôi đã khiến người ta muốn lùi lại ba bước. Nhưng khi mở miệng thì lại rất lịch sự: "Chào bác, tôi là người nhà của Vân Xu, hôm nay đến đây là để tìm con bé."

Bác Lý vẻ mặt kinh ngạc. Vân Xu hóa ra vẫn còn người thân, xem ra lá thư này là phải giao cho họ rồi. Thời gian trùng hợp khiến bác nhanh chóng tin vào lý do của đối phương.

Bác không do dự nữa, lấy lá thư từ trong phòng trực ra, "Vân Xu trước khi đi có để lại một lá thư, bảo tôi đưa cho người nào sau này đến hỏi về con bé. Chắc là các anh rồi."

Trì Châu cau mày. Không đúng, lúc trước anh cho người liên lạc với Vân Xu, điện thoại căn bản không gọi được. Sau nhiều lần thất bại, anh mới quyết định đến tận nơi nói rõ ràng, rồi đưa cô về. Đương nhiên, nếu Vân Xu không muốn, anh cũng không ép.

Cho nên, Vân Xu không thể nào biết anh sẽ đến. Hai người không có bất kỳ mối liên hệ nào, tin tức về việc con cái nhà họ Trì bị bế nhầm cũng không hề bị lộ ra ngoài, chỉ có một số ít người biết.

Trong lòng nghi hoặc, anh lập tức mở lá thư ra xem.

Vài giây sau, sắc mặt Trì Châu thay đổi hẳn, khí thế có thể nói là đáng sợ. Anh ra lệnh cho tài xế lên xe, lái đến một địa điểm khác.

"Đến cửa sông Tân Cảng trong thời gian ngắn nhất, mọi trách nhiệm tôi sẽ chịu."

Sắc mặt Trì Châu cực kỳ khó coi. Là đại thiếu gia của nhà họ Trì, người thừa kế được công nhận, mười mấy năm qua anh chưa từng mất bình tĩnh như vậy, vậy mà hôm nay một lá thư lại phá vỡ sự điềm tĩnh của anh.

Tờ giấy viết thư trong tay bị siết chặt không ngừng. Đây căn bản không phải là thư để lại cho anh, mà là di thư Vân Xu chuẩn bị để lại cho cảnh sát.

Trong di thư viết rõ địa điểm mà cô định tự tử, thậm chí còn ủy thác cho cảnh sát hỏa táng cô, rồi chôn cất cô cùng với người thân đã mất, còn để lại một tấm thẻ ngân hàng.

Cửa sông Tân Cảng từng là một cảng phồn hoa, tàu thuyền qua lại nhiều như lông trâu, nhưng sau đó vì một số chuyện, cộng thêm sự xuất hiện của cảng mới giao thông thuận tiện hơn, cảng cũ đã dần bị bỏ hoang.

Bây giờ hầu như không ai đến đây, nếu thật sự có người tự tử ở đây, thì đến người chứng kiến cũng không có.

Đây là một vụ tự tử đã được lên kế hoạch từ trước.

Chiếc xe đen phóng nhanh về phía đích đến, cánh tay người ngồi ghế sau nổi đầy gân xanh.

Cửa sông Tân Cảng rất nhỏ. Trì Châu và tài xế đến nơi, không mất nhiều công sức đã phát hiện ra bóng người ở phía xa.

Một cô gái mặc đồ đen đứng quay lưng về phía họ ở bên cạnh bến tàu, gió biển thổi tung mái tóc dài của cô. Bóng dáng mảnh mai kết hợp với biển rộng mênh mông, tạo nên một vẻ thê lương.

Trì Châu lòng đầy lửa giận, sắc mặt trầm đến mức tài xế bên cạnh không dám thở mạnh.

Anh không biết đối phương đã trải qua những gì, nhưng lựa chọn tự tử không nghi ngờ gì là một hành vi trốn tránh yếu đuối, đáng xấu hổ và vô dụng.

Ba mươi năm đầu đời của Trì Châu chưa bao giờ xuất hiện hai chữ trốn tránh. Người thân của anh theo lý mà nói cũng phải như vậy, dù có khổ cực đến đâu cũng phải sống để vượt qua, chết rồi thì thật sự chẳng còn gì cả.

Trì Châu, người luôn giữ vững quan điểm này, không thể nào hiểu nổi hành vi từ bỏ sinh mệnh của người khác.

Trì Châu vừa tiến lại gần, vừa nghĩ xem sau khi đưa người về thì phải làm sao để cô thông suốt tư tưởng, thì thấy cô gái phía trước dường như đã nhận ra điều gì đó, quay người lại. Bao nhiêu lửa giận trong lòng anh lập tức giống như quả bóng bị xì hơi, xẹp lép.

Đây là kiểu nhan sắc gì vậy trời, mãnh liệt và rung động lòng người. Trong nháy mắt, gió biển gào thét, biển rộng bao la, tất cả đều hóa thành hư vô trong giác quan của anh, trong trời đất chỉ còn lại bóng hình kia.

Mái tóc đen như mực hờ hững che đi khuôn mặt cô, cũng chính vì vậy mà càng thêm phần bí ẩn, quyến rũ.

Đây là... em gái anh sao?

Trì Châu không biết phải diễn tả cảm xúc trong lòng như thế nào. Quở trách cũng được, giận dữ cũng được, tất cả đều bị ném ra sau đầu, chỉ có một ý nghĩ duy nhất khắc sâu trong tâm trí anh.

Anh phải bảo vệ Vân Xu. Những vấn đề khiến cô lựa chọn kết liễu đời mình, anh sẽ giải quyết từng cái một.

Từ nay về sau, bất kỳ nỗi khổ nào cũng sẽ rời xa cô.

Tài xế bên cạnh thì đứng ngây ra như phỗng, rõ ràng là chưa hoàn hồn sau khi chứng kiến nhan sắc hút hồn kia. Ánh mắt anh ta nhìn chằm chằm vào cô gái ở bến tàu, khiến Trì Châu không vui.

Bây giờ không phải lúc để rối bời những chuyện này, Vân Xu vẫn đang đứng ở một nơi rất nguy hiểm.

Anh cần phải tìm cách gạt bỏ ý định tự tử của cô, bằng không với khoảng cách xa như vậy, căn bản không thể kịp ngăn cản cô nhảy xuống.

Vân Xu quay đầu lại thì phát hiện ra hai người lạ xuất hiện ở phía xa. Cô hơi ngơ ngác, mình đã chọn địa điểm và thời gian này rồi, sao lại có thể trùng hợp gặp người khác như vậy?

Nhưng không sao cả, những chuyện tiếp theo đều không còn liên quan gì đến cô nữa.

Cái chết mới là nơi an yên của cô.

Vân Xu thờ ơ quay đi, thì nghe thấy giọng nói gấp gáp của người đàn ông phía sau vang lên.

"Vân Xu, anh là anh trai của em!"

Bắt gặp ánh mắt của Vân Xu, Trì Châu biết là hỏng rồi. Cô căn bản không quan tâm người đến là ai, vì thế anh chỉ có thể show thân phận ra để thu hút sự chú ý của cô, còn mình thì từ từ tiến lại gần, tìm cơ hội kéo cô trở lại.

"...Anh trai?" Vân Xu chần chừ, trong cuộc đời cô chưa từng xuất hiện một người thân nào có thân phận như vậy.

"Đúng vậy, anh là anh trai của em." Người đàn ông tuấn tú hạ giọng, như sợ sẽ dọa cô, "Em là em gái thất lạc của anh."


 

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play