Đường nét lạnh lùng của Lam Sương dần dần dịu dàng, Vân Xu luôn khiến người ta yêu mến như vậy, cô nghiêm túc khen: "Tiểu thư, giỏi quá!"
Vân Xu trên mặt nháy mắt tràn đầy ý cười rạng rỡ.
Giang Văn đứng ở một bên lại lần nữa chìm đắm trong vẻ đẹp của cô, vẻ đẹp kia là thứ vũ khí không gì cản nổi trên đời này, không ai có thể chống lại được.
Đồng thời hắn cũng từ hành vi của Vân Xu, nhận ra một bí mật nào đó, đó chính là cô dường như đã quên rất nhiều chuyện.
Nếu không, cho dù đối phương không nhận ra dáng vẻ của hắn, cũng sẽ không dùng giọng điệu này gọi tên hắn.
Vậy có phải hắn vẫn còn một chút cơ hội?
Chỉ cần một chút thôi là được.
Lúc này, Giang Văn lại bắt đầu hối hận câu đầu tiên khi gặp lại cô quá mức khinh suất, Vân Xu đã phải một mình ở nước ngoài trải qua tám năm, tại sao hắn lại muốn tiện miệng mà kích thích cô.
Giang Văn nuốt nước bọt, "Trước kia chúng ta chỉ là quen biết, quan hệ không thân thiết, lần này nghe nói em về nước, anh đến gặp em."
......(Còn tiếp ...)
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT