Trong 6 năm qua, Vân Xu vẫn luôn sống ở tòa trang viên này, cô không cần lo lắng bất cứ chuyện gì, bởi vì Leonard sẽ chuẩn bị tốt mọi thứ, dưới sự làm bạn và chăm sóc của hắn, Vân Xu dần dần quên đi người nhà ở trong nước.
Ký ức là chất dẫn của tình cảm, ký ức liên quan đến Vân gia quá vụn vặt, cô thật sự không thể nảy sinh nỗi nhớ nhung hay cảm xúc gì, Vân Xu cho rằng mình và cái gọi là người nhà sẽ cứ như vậy mà thôi.
Nhưng hôm nay Leonard nói với cô, Vân gia đột nhiên liên lạc, muốn đón cô trở về.
Vân Xu thật sự buồn bực, mấy năm qua một tin nhắn quan tâm cũng không có, giờ lại bày trò này là muốn thế nào.
"Là họ đã xảy ra chuyện gì sao?" Vân Xu nghi hoặc hỏi, ngoài điều này ra, cô không thể nghĩ ra lý do nào khác.
"Vân gia không có xảy ra chuyện gì, ngược lại còn sống rất tốt, có lẽ chính vì vậy, trong lòng nảy sinh cảm giác áy náy, muốn đón em trở về." Giọng nói bình tĩnh che giấu sự châm chọc và lạnh băng, "Bất quá cảm thấy áy náy chỉ có mẹ em."
Gia chủ nhà Kleist trước nay là người đàn ông nắm giữ mọi chuyện trong tay, người thân trên danh nghĩa của Vân Xu đã sớm bị anh điều tra rõ ràng, bao gồm cả những chuyện cũ nực cười kia.
Vân Xu trước nay tin tưởng Leonard không nghi ngờ, ấn tượng trong lòng về Vân gia tiếp tục giảm xuống, đồng thời lòng hiếu kỳ cũng theo đó dâng lên, rốt cuộc là gia đình như thế nào lại đối xử với con gái như vậy, nói không liên lạc liền không liên lạc.
Đây không phải là tám ngày, tám tuần, mà là tám năm.
......(Còn tiếp ...)
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT