Khi về đến nhà, trời đã tối. Cả nhà biết được rằng Tống Tam Lang mua một con ngỗng lớn và một con gà trống chỉ để dỗ dành đứa trẻ chơi thì dở khóc dở cười. Lão thái thái cười mắng nhi tử quá nuông chiều Trần Ca nhi, nhưng cũng không nói thêm gì khác, vì bà biết nhi tử út rất giỏi trong việc chăm sóc trẻ con.
Tống Tam Lang ra vườn sau tìm một chỗ thích hợp để nhốt con ngỗng và con gà trống lại. Còn chuyện chúng có đánh nhau hay không thì là vấn đề thứ yếu, quan trọng là phải nhốt chúng trước để tránh việc hai con vật chạy khắp sân làm bẩn bằng phân, như vậy thì quá phiền phức.
Tống Cảnh Trần đi theo sau lưng cha, chỉ vào một góc tường và nói: “Cha, chúng ta làm ổ cho chúng ở đây đi.”
“Cha xem này, chỗ này có sẵn hai bức tường, như vậy chúng ta chỉ cần dựng thêm hai mặt nữa là xong, có thể tiết kiệm được rất nhiều công sức đó.”
Người lớn nghĩ ra thì là chuyện bình thường, nhưng một đứa trẻ hơn ba tuổi mà có thể nghĩ được như vậy thì thật không dễ dàng. Tống Tam Lang xoa đầu nhi tử, khen ngợi: “Ý kiến của Trần Ca nhi rất hay, ngay cả cha cũng không nghĩ ra. Vậy thì cứ làm theo lời con nhé.”
“Cha ơi, con còn có ý tưởng hay hơn nữa cơ!” Tống Cảnh Trần chớp chớp đôi mắt to sáng rực, đầy tự tin nói.
Tống Tam Lang thuận theo lời con hỏi: “Ý tưởng hay hơn?”

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play