Liên Văn Bách không khỏi nhớ tới một chuyện nhỏ. Nói là chuyện nhỏ, vì nó thật sự rất nhỏ, lúc cậu ta còn niên thiếu, cha mẹ đã từng ôm kỳ vọng cao với cậu ta, bồi dưỡng mọi mặt theo tiêu chuẩn người thừa kế. Nhưng Liên Văn Bách lại cố tình đi ngược lại, từ nhỏ cậu ta đã không thích học, không thích kinh doanh. Có lẽ là năm cậu ta học lớp năm, cậu ta rất thích truyện tranh. Ai chẳng biết mấy nam sinh tuổi ấy luôn thích mơ mộng mấy ảo tưởng bay bổng, mỗi ngày tan học về làm xong bài tập, niềm an ủi tâm lý duy nhất của Liên Văn Bách là theo dõi truyện tranh mới, sau đó tám chuyện với đám bạn nội dung truyện.
Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang, rất nhanh, mẹ Liên Văn Bách đã biết chuyện này. Mẹ cậu ta rất bất mãn với việc cậu ta mê mẩn mấy thứ truyện tranh “không đàng hoàng” này. Có nhiều bậc phụ huynh nếu biết con mình mê truyện tranh sẽ tận tình khuyên nhủ, hoặc có người nghiêm khắc hơn sẽ cấm luôn con mình. Nhưng mẹ Liên Văn Bách lại khác. Bà ta trực tiếp tìm đến tác giả truyện tranh, cho tác giả một số tiền, yêu cầu tác giả ngừng sáng tác quyển truyện tranh này vô thời hạn. Chuyện sau đó có thể nghĩ ra ngay, niềm vui tinh thần duy nhất của Liên Văn Bách đã bị tước đoạt. Lúc ấy Liên Văn Bách còn nhỏ nên khi mẹ dùng giọng điệu bình thản nói chuyện này cho cậu ta biết, trong lòng cậu ta rất mờ mịt. Cậu ta không hiểu mình đã làm sai chuyện gì, cũng không sao mẹ mình lại làm vậy.
Chuyện này đã gieo xuống một hạt giống trong lòng Liên Văn Bách. Trong tiềm thức, cậu ta không thể phản kháng cha mẹ, vì cậu ta biết, một khi cậu ta phản kháng thì kết cục chờ đợi cậu ta sẽ thế nào. Nhưng chẳng lẽ cứ mãi như vậy, mãi để cha mẹ điều khiển cuộc sống của cậu ta sao?
Bé Trà sữa tỉnh dậy trong lòng Văn Tâm. Gần như ngay khi vừa mở mắt, Trà sữa đã ngửi được mùi hương cam quen thuộc trên người Văn Tâm, vô vàn ấm ức tủi thân lại ùa đến như sóng biển.
“Meo meo…” Tâm Tâm! Có người bắt nạt tui…
Văn Tâm sợ hãi, vội vàng ôm chặt Trà sữa sơn, dỗ dành nó: “Đừng khóc đừng khóc, Trà sữa đừng khóc, có gì ấm ức thì mẹ sẽ ra mặt cho con mà.”
Trà sữa không nói nên lời được, chỉ có thể kêu meo meo đáng thương vô cùng. Văn Tâm nghe mà đau lòng không thôi, nhưng cô cũng biết mình không thể giúp nhiều được, chuyện duy nhất cô có thể làm là chia sẻ Weibo giúp Liên Văn Bách chứng minh sự trong sạch thôi.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT