“Có một chương trình muốn mời chúng ta tham gia, anh thấy sao?”

Khi Cận Nam Triều về đến nhà, tôi thản nhiên lên tiếng.

Chậc chậc chậc, kết hôn ba năm, tám trăm năm mới thấy về nhà một lần, hôm nay đúng là hiếm có.

Nhưng thôi, tôi cũng lười để tâm.

Dù sao cũng là vợ chồng bằng nhựa.

Cận Nam Triều kéo lỏng cà vạt, đôi mắt đen trầm tĩnh.

Bộ vest đen càng tôn lên dáng người hoàn hảo của anh ta.

Giọng nói của anh cũng rất hờ hững: “Chương trình gì?”

Tôi cúi đầu ngắm bộ móng mới làm, thong dong trả lời:

“Chúng ta ly hôn đi.”

Wow, hôm nay móng tay làm đẹp quá đi mất!

Mải mê ngắm nghía, tôi không hề nhận ra động tác của Cận Nam Triều khựng lại một chút.

Đến khi ngẩng đầu lên, biểu cảm của anh ta vẫn lạnh nhạt, nhưng lại chậm rãi buông một câu hỏi:

“Ly hôn là có ý gì?”

Môi mỏng mím chặt, giọng điệu mang theo chút do dự:

“Là tôi có chỗ nào chưa làm tốt sao?”

Wow, anh ta còn biết tự kiểm điểm luôn kìa.

Tiếc quá, tôi không định trả lời câu hỏi này.

Nhưng thấy anh ta chưa hiểu, tôi vẫn giải thích:

“Chương trình tên là ‘Chúng Ta Ly Hôn Đi’, có vài cặp vợ chồng bên bờ vực ly hôn tham gia, cuối cùng có cặp sẽ chính thức chia tay.”

Nghe xong, sắc mặt Cận Nam Triều ngày càng trầm xuống.

Anh ta lạnh lùng nói:

“Chúng ta không cần tham gia.”

Tôi: ?

Anh ta không tham gia, vậy tôi lấy gì để thu hút lưu lượng?

Rõ ràng, tôi sẽ không từ bỏ.

“… Cuối cùng vẫn có thể chọn không ly hôn mà.”

“Với lại, Hạ Hà và Tô Nhiễm cũng tham gia! Anh có cơ hội rồi đấy!”

Cận Nam Triều thích Hạ Hà.

Chuyện này, tôi luôn biết.

Là một người vợ hiểu chuyện, tôi chưa bao giờ cản trở anh ta thích người khác.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play