Trở về khách sạn.
Tôi nắm lấy tay áo của Cận Nam Triều: “Anh có thể đừng đi không?”
Cận Nam Triều ngồi xuống, “Còn sợ à?”
“Chút chút.”
Tôi hít vào một hơi, ôm lấy anh ta, “Ôm em một cái, chỉ một cái thôi.”
Vẫn còn sợ hãi, tôi cảm thấy mình cực kỳ thiếu cảm giác an toàn.
Cần có ai đó để tựa vào.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT