HÀNG XÓM CỦA TÔI LÀ MEO MEO
Chương 6.
Mâu Bạch hoàn toàn không biết tự giác khi ở nhà người lạ.
Vừa vào cửa, hắn liền nhảy xuống khỏi cánh tay của Lâm Tầm. Dù đối phương ôm hắn rất thoải mái và xoa cằm hắn cũng rất khéo, nhưng hắn không phải là con mèo dễ dàng để người khác vuốt ve nhé!
Mâu Bạch nhìn Lâm Tầm vào phòng bếp, thầm nghĩ anh ta cũng thức thời ghê, hiểu rằng mình đói bụng rồi.
Hắn quay đầu, bước vào phòng khách một cách kiêu ngạo, nhảy lên sofa, cái đuôi quét qua một lần rồi ngồi xuống.
Hắn dùng móng vuốt của mình ấn điều khiển từ xa mở TV, chọn các chương trình hoạt hình thú vị hấp dẫn bắt đầu xem.
Hắn xem hai tập hoạt hình, nghe thấy động tĩnh từ bên cạnh, tai của hắn khẽ run lên. Quay đầu lại, hắn nhìn thấy ánh mắt hoảng sợ của Lâm Tầm.
Mâu Bạch: “?”
Nhìn cái gì mà nhìn? Chưa từng thấy con mèo nào xem hoạt hình à?
Chương 7.
Lâm Tầm cảm thấy có điều gì đó không đúng.
Anh đã chăm sóc con mèo này hai ngày, ngày mai buổi chiều phải đưa nó trở lại.
Nhưng con mèo này, ngoại trừ ngoại hình là động vật, thì tất cả các thứ khác đều rất kỳ lạ.
Dù con mèo này rất thông minh, Lâm Tầm cũng không thể hiểu sao nó lại có thể mở TV.
Bé miu nhớ kỹ những tập phim hoạt hình mình đã xem, rồi đúng giờ ngồi trước TV, không bỏ sót tập nào, xem hết tất cả các kênh với các bộ phim hoạt hình khác nhau... Xem kĩ từng tập một không thiếu cũng không thừa!
Hơn nữa con mèo này, khi nhìn thấy anh từ phòng tắm bước ra, nó lại còn ngại ngùng.
Lâm Tầm ngồi xuống bên cạnh mèo, duỗi tay sờ vào bộ lông bóng mượt của nó. Quả nhiên, bé miu lại kêu meo meo mắng anh vài câu.
Anh lấy từ trong túi ra một miếng thịt khô cho mèo Ragdoll, ngay lập tức bé miu im lặng, móng vuốt ôm tay anh và bắt đầu ăn. Lần này, dù Lâm Tầm có sờ nó thế nào, bé miu cũng chỉ khò khè một chút, không méo meo mắng nữa, chỉ nằm yên và tiếp tục ăn.
Đây là kết luận mà Lâm Tầm rút ra sau hai ngày quan sát: Chỉ cần đưa cho con mèo này đồ ăn mà nó thích, hắn sẽ có quyền sờ mó bé miu. Hơn nữa, nếu món ăn ngon hơn, thì nó sẽ để hắn sờ càng nhiều chỗ hơn.
Con mèo nhỏ thật tham ăn.
Lâm Tầm nghĩ, rồi sờ vào đuôi búp bê vải và sau đó anh nhận một cú cắn nhẹ từ nó.
Chương 8.
Hôm nay là ngày biến thành mèo.
Lâm Tầm làm theo chỉ dẫn của Mâu Bạch, đặt mèo ở cửa phòng đối phương rồi đi đến trường làm việc.
Đi được một đoạn, anh không yên tâm nên quay lại nhìn. Kết quả, anh phát hiện con mèo đã lấy chìa khóa dưới thảm ra.
Bé miu ngậm chìa trong miệng rồi nhảy lên, bốn chân bám vào tay nắm cửa, dùng miệng tra chìa vào ổ khóa rồi mở cửa ra.
Sau khi vào nhà, nó gỡ chìa khóa xuống và lại cất lại dưới thảm cửa, sau đó tự mãn kêu "meo" một tiếng rồi vui vẻ bước vào phòng, còn không quên đóng cửa lại.
Cả quá trình diễn ra vô cùng trôi chảy, giống như con mèo đã làm việc này rất nhiều lần rồi.
Lâm Tầm: “?”
Con mèo này chắc chắn có vấn đề gì đó không bình thường.
Chương 9.
Tối hôm đó, Lâm Tầm thấp thỏm ngồi chờ Mâu Bạch tan học về nhà.
Anh lấy ra món ăn khuya mà mình vừa làm, thử hỏi: “Tôi làm hơi nhiều một chút, đem chia bớt cho cậu. Bé mèo cậu nuôi thật dễ thương, lần sau có cần tôi chăm sóc giúp cậu nữa không?”
Mâu Bạch ánh mắt sáng lên.
Hắn vẫn đang lo lắng không biết lần sau sẽ lấy lý do gì để làm cho Lâm Tầm tiếp tục chăm sóc mình, không ngờ đối phương lại mang thức ăn đến tận cửa như vậy.
Quả nhiên, trên thế giới này chẳng ai có thể chống lại mèo con đáng yêu mà!
"Có chứ, tốt quá luôn." Mâu Bạch nhận món ăn khuya từ tay Lâm Tầm, “Cảm ơn bữa ăn khuya, anh thật rộng rãi.”
"À," Mâu Bạch vui vẻ nói tiếp, “Anh làm nước sốt xương sườn cho tôi lần trước, thiếu một chút muối nên vị hơi nhạt.”
Lâm Tầm: “?”
Sao Mâu Bạch lại biết anh ta làm nước sốt xương sườn cho bé miu ăn? Lại còn biết rằng anh cho ít muối?
Có lẽ nào là con mèo hoàng thượng nhà cậu ta đã nói cho con sen nô tài biết?
Chương 10.
Mâu Bạch đã liên tục cọ cơm ăn chực ba tháng.
Học kỳ này sắp kết thúc, Mâu Bạch có chút luyến tiếc Lâm Tầm, vị đầu bếp tài ba này.
Hơn nữa, đầu bếp này còn rất quan tâm hắn, không chỉ chăm sóc mèo mà còn chăm sóc cả con người.
Thỉnh thoảng, Lâm Tầm còn mang đồ ăn đến cho hắn. Giờ đây, họ đã quen đến mức có chìa khóa nhà của nhau, Mâu Bạch còn thường xuyên đến nhà của Lâm Tầm mà không cần báo trước.
Đến nỗi có một lần, suýt nữa hắn đã thấy Lâm Tầm không mặc quần áo… Khụ, đó là chuyện ngoài ý muốn, hắn đã quên rồi.
Hơn nữa, Mâu Bạch bắt đầu nghi ngờ, liệu Lâm Tầm có biết hắn thực sự là con mèo biến hình không.
Mâu Bạch có chút hối hận và tự trách, rằng ngay từ đầu hắn không nên hành động như vậy.
Nhưng ai bảo Lâm Tầm trông dễ gần và dễ bị lừa như thế, con mèo nào mà chịu nổi cơ chứ!
Mâu Bạch quay đầu nhìn qua Lâm Tầm đang xem giáo án, đối phương đặt tay lên lưng hắn, thỉnh thoảng vuốt ve.
Nếu Lâm Tầm biết hắn thật sự là mèo, hẳn là sẽ không dám sờ soạng hắn như vậy, phải không?
Nếu không, Lâm Tầm cũng quá lưu manh rồi.
Lần trước, Lâm Tầm còn hôn vào bụng mềm bé miu, để đầu bé miu nằm lên lồng ngực ấm áp đó nữa.
Chương 11.
Và tình hình bây giờ là như thế này đây.
Hôm nay, Mâu Bạch lại cuộn tròn như mọi ngày, làm mèo con nhỏ xinh nằm trên đầu gối Lâm Tầm và ngáp một cái, rồi được anh ta cho ăn một miếng thịt heo khô xé nhỏ.
Mâu Bạch ngẩng đầu rướn cổ lên, tự giác nhận lấy miếng thịt từ tay Lâm Tầm, khò khè một chút như thói quen, để đối phương hôn lên đầu mình.
Sau đó, hắn đột nhiên biến trở lại thành người.
Lâm Tầm lúc này còn đang đặt môi hôn lên trán hắn, Mâu Bạch chớp chớp mắt, bỗng nhận ra mình chẳng mặc gì trên người.
Sau một loạt tình huống rối loạn không gì có thể tả rõ sự xấu hổ đó, Mâu Bạch đã mặc vào bộ đồ ở nhà của Lâm Tầm, làm bộ bình tĩnh ngồi đối diện Lâm Tầm.
Lâm Tầm đưa tay sờ vành tai nóng đỏ của mình, ho nhẹ một tiếng.
"Vậy thì, thầy Lâm ơi!" Mâu Bạch giả vờ bình tĩnh mở miệng, quyết định tấn công trước, “Anh còn nuôi bé miu nữa không?”
Nếu Lâm Tầm nói không nuôi bé miu, hắn sẽ dùng quyền lực của một con mèo để tát cào anh ta một trận!
Đã chiếm hết lợi ích từ trên người hắn như vậy, Lâm Tầm đừng hòng trốn thoát!
Lâm Tầm ngẩn người một chút, sau đó khẽ cười: “Nuôi.”
"Nuôi bé miu bao lâu cũng được." Lâm Tầm đứng dậy, ôm Mâu Bạch vào lòng, dùng tư thế thường ngày khi ôm mèo mà xoa đầu tóc hắn.
Mâu Bạch nể mặt mũi thầy Lâm bấy lâu nay nên không thèm cắn anh, mà hắn ngượng ngùng nâng đầu lên, ngầm ra hiệu cho Lâm Tầm tiếp tục thân mật cưng nựng.
Mèo con sẽ không thiếu tình yêu của con người.
Cứ mỗi lần Lâm Tầm cho bé miu đồ ăn ngon, nó sẽ cho phép Lâm Tầm thân mật bao nhiêu lần cũng được. Hắn là một con mèo thiếu liêm sỉ nhưng giữ chữ tín.
Nhưng Lâm Tầm rõ ràng không phải là người tốt.
Anh dùng đồ ăn ngon để dụ dỗ mèo vào nhà mình, và giờ đây lại phá vỡ thỏa thuận, không hôn lên trán Mâu Bạch như lúc hình mèo nữa, mà giờ thì lấn chiếm hôn lên môi hắn.
Mâu Bạch trợn tròn mắt, nhưng bị hôn đến nỗi không có sức phản kháng, chỉ có thể thở mạnh và để cho đối phương ôm hôn quấn quýt.
Chương 12.
Dù sao, ai mà không thích một con mèo nhỏ có thể biến thành người cơ chứ?
Vì vậy, Lâm Tầm thích hắn như vậy, cũng là chuyện đương nhiên.