Nghe anh ấy suy luận rõ ràng mạch lạc xong, nhân viên thụ lý vụ án hết sức kinh ngạc. Có người chạy đi báo cáo cho ông anh Mễ Kiệt của tôi, Mễ Kiệt vẻ mặt không thể tin được vội vàng chạy tới.
“Cái này là do cậu suy luận ra à?”
Trong đôi mắt của ông anh tôi chứa đầy sự nghi ngờ, có lẽ là còn có chút đố kị, dù sao thì câu đố mà ngay cả anh ấy cũng không giải ra, thế mà lại để cho một thực tập sinh trường cảnh sát giải được. Hiếm khi nào thấy được biểu cảm hơi khó coi này của Mễ Kiệt, tôi thấy rất vui trong lòng.
Lý Tiểu Sùng gật đầu một cách rất chắc chắn, đồng thời còn nói bình thường mình rất hâm mộ Mễ Kiệt, thường nghiền ngẫm những tài liệu phá án của anh ấy, lần này phá án cũng là tình cờ thôi.
Có lẽ lý do như vậy ít nhiều gì cũng đã xoa dịu được Mễ Kiệt, anh ấy mỉm cười vỗ vỗ lên vai của Lý Tiểu Sùng: “Khá lắm, anh bạn nhỏ, suy luận của cậu rất xuất sắc, tôi nghĩ sự việc chắc cũng không khác mấy so với những gì cậu suy luận. À phải rồi, cậu tên gì ấy nhỉ?”
“Tôi...tôi tên Lý Tiểu Sùng.” Lý Tiểu Sùng có chút thụ sủng nhược kinh (thụ sủng nhược kinh: được sủng ái mà lo sợ; được nhiều người yêu thương vừa mừng lại vừa lo)

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play