Vì hôm nay Mộc Hề Chi và Chúc Huyền Tri ở bên nhau đã lâu nên nàng đã quen với mùi hương kỳ lạ này, cũng không phát hiện ra có gì đó không đúng.
Chúc Lệnh Chu quả đúng là đã khắc sâu từ “thủ lễ tiết” vào trong xương cốt, bình thường khi gặp Mộc Hành Chi y không hành lễ thì cũng gật đầu, nói tóm lại chắc chắn sẽ chào hỏi chứ không làm lơ. Y nói: “Chào Mộc cô nương, đại ca.”
Mộc Hề Chi chột dạ.
Nàng không nói gì mà kéo dãn khoảng cách với Chúc Huyền Tri một chút, dù sao không lâu trước đây họ vừa làm chuyện kia, cho dù người ngoài có biết chuyện hay không thì bản thân cũng nhớ rõ.
“Chào Nhị công tử.” Mộc Hề Chi hy vọng người này đừng quá để ý đến chiếc váy bị rách của nàng, lúc hôn Chúc Huyền Tri, y phục bị xốc nên có nếp nhăn.
Dường như Chúc Huyền Tri không thấy động tác muốn kéo dãn khoảng cách của Mộc Hề Chi, cũng không nhìn theo hướng mà nàng nhìn.
Chúc Lệnh Chu hỏi: “Buổi sáng Mộc cô nương không ở trong viện à? Mộc đạo hữu có đến phòng ngươi tìm nhưng ngươi không có ở đó.” Y nói Mộc đạo hữu là chỉ Mộc Tắc Thanh - đại ca của Mộc Hề Chi.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT