Sau đó, mọi thứ chìm vào bóng tối hoàn toàn, nhưng Cố Vô Kế vẫn có thể nghe thấy giọng nói của Cận Vũ vang lên bên tai.  
"Chắc các người đã gặp gã đàn ông nực cười đó rồi nhỉ? Rõ ràng chẳng làm được gì, chỉ biết bắt chước người khác, còn tưởng rằng như vậy là có thể thay thế tôi... Nhưng thật nực cười, ngay từ đầu tôi đã không để hắn ta vào mắt. Tôi bước vào nơi này cũng chỉ vì cảm thấy hứng thú mà thôi."  
Cố Vô Kế nghe vậy cũng cảm thấy có lý. Dù sao thì Vệ An vừa nhìn đã thấy là kiểu người ngu xuẩn lại độc ác, ngay cả muốn hại người e rằng cũng sẽ tự hại chính mình trước.  
"Không giống như đồ dỏm của Vệ An, tranh của tôi từ trước đến nay luôn mang đến bất hạnh cho những người xung quanh."  
"Thi thể của Tiểu Liễu và gã đàn ông đi cùng cô ấy là tác phẩm của anh, đúng không?" Cố Vô Kế trầm giọng hỏi.  
Dù sao thì ngay khi bọn họ bước vào, chuyện này đã xảy ra. Hơn nữa, cậu cũng đã kiểm tra kỹ lưỡng, thi thể ấy chân thực đến mức cứ như đến từ tương lai vậy. Như Vệ An đã nói, hắn ta chỉ đơn giản là vẽ tranh rồi giết người, hiển nhiên không thể đạt đến mức độ đó. Vậy thì chỉ có thể là do Cận Vũ làm.  
"Đúng vậy." Giọng Cận Vũ bật ra một tiếng cười khẽ: "Nhưng đó chỉ là những tác phẩm chưa hoàn thành của tôi mà thôi. Vì thế, dù trong vô thức, có một sức mạnh dẫn dắt họ đi đến kết cục đã được vẽ sẵn, vẫn có người có thể cứu họ. Và người đó chính là cậu."

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play