Lục Thời Trung nhìn thấy Lục Mạc Ninh, phản ứng đầu tiên của ông ta là nghẹn họng, ông ta nghĩ đến tình cảnh hiện tại của mình đều do đối phương ban tặng thì rất muốn nổi giận.
Nhưng khi đối diện với đôi mắt phượng đen láy chết chóc của Lục Mạc Ninh, rõ ràng là yêu mị xinh đẹp nhưng lại khiến ông ta có cảm giác rùng mình, Lục Thời Trung cứng đờ tại chỗ, mãi một lúc lâu sau mới gầm lên: “Đồ nghịch tử!”
Lục Mạc Ninh đột nhiên chậm rãi nhếch môi cười, thiếu niên vốn đã xinh đẹp, khi cười lên tựa như một đóa hải đường rực rỡ, thanh lệ tuyệt trần nhưng lại không hề nữ tính, ngược lại khiến người ta cảm thấy một vẻ đẹp bức người, giống như một lưỡi dao sắc bén được rút khỏi vỏ, đôi mắt phượng quét ngang, khí thế bức người.
Lục Thời Trung bị nụ cười này làm cho toàn thân run rẩy, không biết có phải là ảo giác hay không, nhìn thấy đối phương ông ta lại có cảm giác như nhìn thấy Tấn Tướng gia, chính là loại áp bức của người thường xuyên ở địa vị cao nhưng suy nghĩ này chỉ thoáng qua, ông ta nhanh chóng bình tĩnh lại: “Đồ nghịch tử, ngươi còn dám đến đây sao? Đồ súc sinh, ngươi dám cáo trạng cha mình? Xem ta không…”

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play