Đại thái thái nghe vậy thì lòng thắt lại, cha mẹ Nhã Vận đều đã ra đi, nếu thằng con khốn nạn nhà mình đón người về rồi nhốt trong một xó nào đó, sau đó ra ngoài tìm phụ nữ, thế thì Nhã Vận không rành đời phải làm sao đây?
Khi mình gả đến đây, lúc ấy trong lòng người đàn ông vẫn còn em họ của ông ta nên luôn đối xử lạnh nhạt với bà ấy, nhưng dù sao cũng có tôn trọng.
Bây giờ có vẻ con trai chẳng hề tôn trọng Nhã Vận gì cả, sắc mặt Đại thái thái rất xấu.
Niên thái thái thở dài: "Hôm qua nghe Lục di thái nói con dâu của bà rất xinh đẹp, nhưng xinh đẹp thì có tác dụng gì? Thượng Hải phồn hoa đâu có thiếu phụ nữ xinh đẹp, những người phụ nữ đó không chỉ xinh đẹp mà còn biết quyến rũ người khác. Người phụ nữ mà đại thiếu gia ưng ý có gương mặt đẹp lắm, dáng người thì thôi rồi! Bà chưa thấy đâu."
Niên thái thái diễn tả ngực mình bằng tay: "Mấy cô gái quê chúng ta cho dù có lớn thì cũng chẳng dám khoe ra. Cô ta thì ngược lại, cái lúc tôi gặp ấy, cô ta mặc bó phần trên lắm nhé, eo cực nhỏ luôn. Cô ta đứng trước mặt con trai bà, bà cảm thấy con trai bà chọn vợ mình hay chọn nó đây?"
Trong buổi vũ hội hôm nọ, Tần Du mặc một cái đầm đen ngắn, không trễ ngực cũng không xẻ tà, chỉ cắt may theo kiểu Tây và khá ôm dáng mà thôi, qua lời Niên thái thái nói lại thành hồ ly tinh ăn mặc lả lơi ngả ngớn quyến rũ người ta.
Giờ đây Đại thái thái nghe vậy lại cảm thấy con dâu mình tuy đẹp thì đẹp thật, nhưng ngày thường ăn mặc quá đứng đắn, toàn là áo bông và váy dài. Mặc dù phụ nữ đã lấy chồng thì không cần mặc đồ quá trắng, nhưng vì bà sui gia vừa qua đời nên con bé mặc đồ màu trắng khá nhiều, ngoan ngoãn vô cùng. Sao mà so được với loại yêu tinh đó chứ?
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT