Khi Quan Tâm vừa thốt ra câu nói đó, bầu không khí vốn đang náo nhiệt bỗng chốc hạ xuống đến mức đóng băng. Những cô gái khác cũng cảm thấy lời nói của cô ấy có phần không đúng lúc, bởi trước đó bọn họ vừa mới khen ngợi dáng người của Hạ Ninh ăn mãi mà không mập và thật đáng ngưỡng mộ. Thế mà Quan Tâm lại buông ra một câu như vậy. Bất cứ ai nghe thấy cũng sẽ cảm nhận được sự châm chọc trong lời nói ấy. Cả nhóm nhất thời không biết phải phản ứng như thế nào, vì dù bọn họ đều biết là Quan Tâm nói không đúng, nhưng cũng khó mà chỉ trích thẳng mặt, bởi bọn họ đều là bạn cùng phòng với cô ta.
Biểu cảm trên gương mặt của Hạ Ninh vẫn không hề thay đổi. Cô vẫn giữ nụ cười trên môi và dùng giọng điệu nhẹ nhàng lên tiếng, như thể là không nghe thấy sự ám chỉ trong lời nói của Quan Tâm.
“Thật ra chỉ cũng mong mình là kiểu người ăn mãi mà không mập đấy chứ.” Cô nói: “Nhưng chị giữ dáng được như vậy là đều nhờ vào rèn luyện. Làm nghề của bọn chị thường xuyên phải di chuyển, và lại cần duy trì thể lực. Nhiều khi bận rộn đến mức chẳng có thời gian ăn uống tử tế. Công việc mệt thế này, làm sao mà mập nỗi được chứ! Các em chắc là không biết, trước đây chị không làm ở thành phố A, mà là được điều chuyển tới từ thành phố C. Ở đội trọng án của thành phố C, chị có một sư tỷ rất giỏi. Lúc đó, để bắt được một nghi phạm, chị ấy đã chạy đuổi theo đến mấy cây số liền, đến mức nghi phạm mệt quá phải nằm gục trên mặt đất. Mọi người thử nghĩ mà xem, sức lực như vậy đâu phải tự nhiên mà có, chắc chắn là phải trải qua biết bao khổ luyện và mồ hôi!”
“Wow! Đúng là nữ anh hùng rồi! Thật tuyệt vời!” Một cô gái liền thốt lên đầy ngưỡng mộ ngay khi Hạ Ninh vừa nói xong.
Sư tỷ mạnh mẽ mà Hạ Ninh vừa nhắc đến ngay lập tức khiến mấy cô gái lại cảm thấy tò mò, và sau đó lại tiếp tục thi nhau hỏi han. Bầu không khí ngượng ngùng ban nãy nhanh chóng biến mất, căn phòng lại rộn ràng tiếng nói cười vui vẻ.
Một lúc sau, Quan Tâm từ nãy đến giờ im lặng nghe mọi người trò chuyện bỗng cất lời: “Chị đại à, chị nói sư tỷ của chị là một người giỏi giang, mạnh mẽ, và còn có sức lực thì đáng sợ nữa. Thế chẳng phải là kiểu ‘nữ tướng’ sao? Nếu em mà là đàn ông thì chắc chắn là em không thích mấy cô gái kiểu đó đâu. Phụ nữ thì phải có nét nữ tính mới quan trọng, ai mà chẳng thích những cô gái xinh đẹp và dịu dàng cơ chứ!” Cô ta chợt nghiêng đầu một chút, sau đó còn nở một nụ cười ngọt ngào và giọng nói cũng trở nên nhẹ bẫng: “Phụ nữ làm cảnh sát là đã đủ đáng sợ rồi. Nếu còn có thêm cơ bắp cuồn cuộn, và tính khí cộc cằn nữa thì em nghĩ đàn ông chắc chắn sẽ tránh xa.”
“Chị Hạ Ninh, sư tỷ của chị đã kết hôn chưa vậy? Người giỏi như chị ấy thì sẽ lấy người chồng như thế nào nhỉ?” Một cô gái khác lập tức xen vào hỏi. Khác với Quan Tâm, lời nói của cô gái này nghe êm tai hơn hẳn.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT