Trong tình huống như vậy, Châu Nguyên Vũ còn có đủ động cơ để giết Phạm Chí không? Đây thực sự là một câu hỏi khó, và không có câu trả lời tuyệt đối. Vì để bảo vệ cuộc sống của mình không bị hủy hoại, anh ta có thể lựa chọn từ bỏ trả thù và tiếp tục tiến về phía trước, điều này hoàn toàn có khả năng. Tuy nhiên, khi nhìn thấy cuộc đời của chị gái ruột mình đã hoàn toàn bị phá hủy, việc không tiếc giá nào để trả thù kẻ bội bạc cũng là điều có thể hiểu được. Trước đó, Hạ Ninh và Thang Lực không ngờ rằng hoàn cảnh của Châu Nguyên Vũ lại tốt hơn rất nhiều so với dự đoán của bọn họ, khiến cho việc đưa ra kết luận bỗng trở nên khó khăn hơn so với khi anh ta đang trong hoàn cảnh khó khăn hoặc tuyệt vọng.
Khi cả hai đang cảm thấy bối rối vì những gì vừa thu thập được và dự định tạm gác lại đường dây điều tra về Châu Nguyên Vũ để tập trung vào phía Cam Văn Lâm thì bỗng nhiên có một vị khách tìm đến đội cảnh sát hình sự.
Đó là một người đàn ông trung niên tầm bốn mươi tuổi còn mang theo một tấm biểu ngữ người nọ mang theo gương mặt hớn hở xuất hiện trước cửa của đội cảnh sát hình sự. Vừa bước vào, ông ta đã hỏi ai là người chịu trách nhiệm điều tra vụ án của Phạm Chí. Sau khi được chỉ dẫn, ông ta nhanh chóng tìm đến Hạ Ninh và Thang Lực, sau đó hào hứng tiến lại gần và nhìn hai người bọn họ một lúc.
“Hai người có phải là người chịu trách nhiệm điều tra vụ án của Phạm Chí không?” Ông ta hỏi Thang Lực.
Thang Lực liền gật đầu, sau đó người đàn ông trung niên không nói thêm lời nào mà lập tức lấy tấm biểu ngữ ra. Ông ta mở tấm biểu ngữ đã cuộn lại ra và giương lên trước ngực, với vẻ mặt hơi xúc động, ông ta liền lên tiếng: “Cảm ơn hai người rất nhiều! Hai người là ân nhân của tôi! Tôi rất biết ơn hai người! Tấm biểu ngữ này xin tặng lại cho hai người!”
Hạ Ninh nhanh chóng liếc nhìn dòng chữ trên biểu ngữ và suýt chút nữa đã phun ra hết ngụm nước vừa uống vào miệng. Trên tấm biểu ngữ có màu rượu vang đỏ có bốn chữ to được in màu vàng chói lọi: “Vì dân trừ hại.”
“Vì dân trừ hại?” Hạ Ninh nhìn người đàn ông trung niên trước mặt với vẻ mặt kỳ lạ.
“Đúng vậy! Vì dân trừ hại! Tôi đã đặt làm đặc biệt đấy!” Người đàn ông trung niên có vẻ rất xúc động: “Phạm Chí đã chết rồi, phải không? Chẳng phải là hai người phụ trách vụ án này sao? Vậy thì tấm biểu ngữ này tôi không trao nhầm người rồi!” (App T-Y-T)
“Ông là gì của Phạm Chí?” Hạ Ninh không khỏi cảm thấy khó hiểu trước lời nói của người đàn ông này. Cô cảm thấy có một nét vui vẻ tràn đầy trên khuôn mặt của ông ta, trông không giống như là người thân của nạn nhân, nhưng khi nhìn vào bốn chữ lớn trên tấm biểu ngữ thì cô lại không chắc đây là chuyện gì.
......(Còn tiếp ...)
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT