Tư Niệm lần đầu tiên bị người ta mắng là đồ ngốc mà không muốn cãi lại.
Cái ôm chặt đến mức nghẹt thở đôi khi lại càng khiến người ta cảm thấy an toàn, Tư Niệm lặng lẽ ngửi mùi hương quen thuộc trên người Lục Thư Nghiên, từ từ, cả người như thả lỏng ra, cô tựa cằm lên vai người đàn ông, nhắm mắt lại, vô cùng an tâm mà chịu anh mắng một câu.
Đúng vậy, vì cái lý do đó mà cố chấp từ chối, cô đúng là đồ ngốc.
Cũng may là vẫn luôn có người, đánh thức cô một cách rõ ràng.
Lục Thư Nghiên vẫn luôn chờ đến khi Tư Niệm hoàn toàn thả lỏng trong vòng tay anh, như vậy một lúc sau, lại hơi tách hai người ra một chút: "Em chỉ vì chuyện này, mà luôn trốn tránh, không muốn nói chuyện kết hôn với anh sao?"
"... À, thì cũng không chỉ vì chuyện này," Tư Niệm phát hiện sau khi nói ra, tâm trạng đặc biệt thoải mái, hít sâu một hơi, như trút được gánh nặng, lúc này đều có thể tâm sự thêm chuyện khác.
Cô nhìn Lục Thư Nghiên, lại sờ sờ mái tóc rũ xuống của mình, một khi đã nói ra rồi thì hình như càng lo trước lo sau nhiều hơn: "Còn có, nói cho cùng thì, em còn trẻ mà."

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play