Sau khi xách thằng bé đi về phía trước vài bước, sau đó lại kéo một đứa nhỏ năm sáu tuổi khác cùng nhau kéo hai đứa nhỏ đó đi ra ngoài cửa.
Hai đứa nhỏ đều thảm thiết kêu lên: "Bác ơi, bác ơi, cháu đói."
Nhan Đông Hà liếc mắt nhìn bọn họ một cái hơi hơi hé miệng, cuối cùng vẫn tuỳ tiện để ý hai đứa nhỏ này... Những lời nói vừa rồi của Nhan Hoan giống như tát vào mặt ông ấy nhưng khi ông ấy nghe thấy tiếng kêu thảm thiết của hai đứa trẻ kia biết bọn chúng thật sự đang đói, tuy rằng trong lòng không được dễ chịu nhưng mặc kệ thế nào cũng không thể làm tội trẻ con được. Nhưng vợ của mình đã như vậy rồi nên cuối cùng ông ấy cũng không lên tiếng giữ bọn họ lại nữa càng không dám xách đống đồ ăn kia đưa cho bọn chúng.
Ông ấy cũng hiểu con trai của mình, nhìn qua thì anh ấy giống như là một người không đáng tin cậy nhưng khi làm việc lại là người linh hoạt nhất.
Một tay Nhan Hồng An xách theo một đứa nhỏ còn một tay kia kéo theo đứa lớn hơn, cứ thế anh ấy xách theo hai đứa nhỏ kia kéo ra ngoài cửa.
Hai đứa nhỏ đã được người trong nhà dặn dò mãi.
Lưu Kim Hoa đã nói với bọn họ trong nhà mình đã không còn thứ gì để ăn uống nữa, cả một nhà mấy miệng người sống trong nhà ở dột nát như vậy, nhưng chỉ cần bọn họ có thể vào nhà ông nội của mình thì về sau sẽ được ăn ngon mặc đẹp, sống trong một căn phòng lớn sáng sủa và có thể có một cuộc sống hoàn toàn khác như bây giờ...
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT