Sau khi biết được lớp học của mình Cừu Thần Tuyết một đường đi thẳng theo giáo viên chủ nhiệm lớp chiếc cặp sách đeo chéo một bên vai khuôn mặt tuấn mỹ nghiêng qua nhìn hoa trong vườn.
Chiếc khuyên tai hình chữ thập theo động tác bước chân mà lắc lư qua lại tạo nên một vẻ đẹp kỳ lạ.
Giáo viên chủ nhiệm là một người phụ nữ khoảng ba mươi tuổi, đeo một cặp kính nhìn qua trông già dặn nghiêm nghị.
Bước đến bục giảng cô vỗ tay kéo sự chú ý của cả lớp nói “ các bạn học, hôm nay lớp chúng ta có một bạn học sinh mới ”
“ Bạn học em tự giới thiệu đi ”
Hắn gật đầu “ xin chào tôi là Cừu Thần Tuyết vừa chuyển về từ nước ngoài nếu có gì không đúng xin chỉ giáo ” nói xong hắn gật đầu.
Cô Trương đẩy kính gật đầu.
Trong lớp có bốn mươi mốt học sinh vừa vặn dư ra một chỗ trống Cừu Thần Tuyết không cần nhắc đã trực tiếp đi xuống đặt cặp sách lên ngôi xuống.
Khi hắn vừa ngồi xuống cả lớp đều hít ngược một hơi, bạn học ngồi trên quay xuống nhìn hắn có vẻ muốn nói lại thôi.
Cuối cùng lương tâm cắn rứt cậu ta nói “ bạn học mới, tui khuyên cậu không nên ngồi gần Giang Lưu Diệp đâu, cậu ta là ngôi sao xui xẻo đó ”
Nói xong cậu ta còn rùng mình một cái, cậu ta sẽ không quên cái cảnh bản thân lúc trước không cẩn thận chạm vào vai Giang Lưu Diệp, đi xuống cầu thang bị té gãy tay, đến bệnh viện xe cứu thương xuýt gặp tai nạn …
Lúc đó Đỗ Nhất còn tưởng do bản thân xui xẻo kết quả hôm xuất viện di đến lớp học cậu ta mới biết trong lớp chỉ cần ai tiếp xúc với Giang Lưu Diệp đều sẽ hoặc ít hoặc nhiều bị xui xẻo, nặng thì vỡ đầu chảy máu nhẹ thì uống nước bị hóc ăn cơm bị sặc ra đường bị chó rượt ngồi xe bị nổ lốp….
Từ đó trong lớp không ai dám đến gần Giang Lưu Diệp cũng sợ bản thân gặp xui xẻo nên họ đã cố ý hoặc vô tình cô lập cậu ta.
Cừu Thần Tuyết gật đầu tỏ vẻ đã biết.
Trong nguyên tác cũng có nhắc đến Giang Lưu Diệp, cậu ta chính là tên vai ác lớn nhất trong phó bản trường trung học tư thục này, bởi vì thuộc tính của cậu ta khiến cho nhân vật chính phải gặp quá nhiều biến cố.
Người khác thì sợ hãi Giang Lưu Diệp còn hắn thì không, từ nhỏ vận may của hắn đã tốt lắm gì cũng thuận lợi.
“ Xin chào bạn cùng bàn tôi tên Cừu Thần Tuyết ”
Giang Lưu Diệp đang cúi gằm mặt hơi dừng lại giọng nói khàn đặc như đã lâu chưa mở miệng nói “ cậu không sợ à ?”
Cừu Thần Tuyết bật cười, nụ cười đẹp đến nỗi khiến người khác phải ngậm ngùi ngẩn ngơ.
“ Cậu nhìn thấy trên tai tôi là cái gì không ?”
Giang Lưu Diệp ngẩn người “ khuyên tai đỏ”
Cừu Thần Tuyết gật đầu.