1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 51 52 53 54 55 56 57 58 59 60 61 62 63 64 65 66 67 68 69 70 71 72 73 74 75 76 77 78 79 80 81 82 83 84 85 86 87 88 89 90 91 92 93 94 95 96 97 98 99 100 101 102 103 104 105 106 107 108 109 110 111 112 113 114 115 116 117 118 119 120 121 122 123 124 125 126 127 128 129 130 131 132 133 134 135 136 137 138 139 140 141 142 143 144 145 146 147 148 149 150 151 152 153 154 155 156 157 158 159 160 161 162 163 164 165 166 167 168 169 170 171 172 173 174 175 176 177 178 179 180 181 182 183 184 185 186 187 188 189 190 191 192 193 194 195 196 197 198 199 200 201 202 203 204 205 206 207 208 209 210 211 212 213 214 215 216 217 218 219 220 221 222 223 224 225 226 227 228 229 230 231 232 233 234 235 236 237 238 239 240 241 242 243 244 245 246 247 248 249 250 251 252 253 254 255 256 257 258 259 260 261 262 263 264 265 266 267 268 269 270 271 272 273 274 275 276 277 278 279 280 281 282 283 284 285 286 287 288 289 290 291 292 293 294 295 296 297 298 299 300 301 302 303 304 305 306 307 308 309 310 311 312 313 314 315 316 317 318 319 320 321 322 323 324 325 326 327 328 329 330 331 332 333 334 335 336 337 338 339 340 341 342 343 344 345 346 347 348 349 350 351 352 353 354 355 356 357 358 359 360 361 362 363 364 365 366 367 368 369 370 371 372 373 374 375 376 377 378 379 380 381 382 383 384 385 386 387 388 389 390 391 392 393 394 395 396 397 398 399 400 401 402 403 404 405 406 407 408 409 410 411 412 413 414 415 416 417 418 419 420 421 422 423 424 425 426 427 428 429 430 431 432 433 434 435 436 437 438 439 440 441 442 443 444
Bà Tống bị Lục Thanh Nghiên thuyết phục, chỉ có thể ghi tạc phần ân tình này trong lòng. "Cảm ơn chị, sau này chúng em nhất định sẽ báo đáp chị thật tốt." Điền Điền nghiêm túc mở miệng, mấy đứa bé khác cũng dùng đôi mắt non nớt nhìn chằm chằm Lục Thanh Nghiên. "Không cần báo đáp chị, sau này làm người có tác dụng đối với quốc gia, như vậy mới coi như là báo đáp chị." Lục Thanh Nghiên cười dịu dàng, nói với đám nhóc. Mọi người ghi tạc những lời cô nói trong lòng, nhiều năm sau thực sự trở thành người có tác dụng đối với quốc gia. Khi phóng viên phỏng vấn một trong những bọn họ, người này hồi tưởng lại nói, đó là do một vị ân nhân nói cho bọn họ phải làm người có tác dụng đối với quốc gia, cho nên bọn họ vẫn luôn cố gắng. "Chúng em sẽ." Mấy đứa bé kiên định gật đầu, Lục Thanh Nghiên mỉm cười. "Chị, có phải bọn em không còn nhà nữa không ạ?" Tiêu Tiêu đau lòng nức nở, nhìn về phía nhà tranh bị đốt thành tro tàn. Mấy đứa bé khác cúi đầu, khó chịu đến mức không nói nên lời. Bà Tống thở dài một hơi, không biết nên nói gì. "Không có chuyện này đâu, nhà ở cháy có thể xây lại." Lục Thanh Nghiên dịu dàng an ủi mấy đứa bé, nhìn về phía nhà tranh bị đốt cháy, đôi mắt hơi âm trầm. "Thật vậy ạ?" Đôi mắt của đám nhỏ sáng lên. Lục Thanh Nghiên cười gật đầu: "Chị nói chuyện với bà Tống một lát, các em ôm Tiểu Nha tìm nước cho cô bé uống đi." "Vâng ạ." Máy đứa bé ngoan ngoãn đi sang một bên. Lục Thanh Nghiên nhấc chân đi về phía bà Tống: "Bà à, trận hỏa hoạn này là ngoài ý muốn hay do người làm?" Bà Tống không biết nên mở miệng thế nào. trên mặt lộ vẻ khó xử. "Có phải bọn bà có xích mích với người nào đó hay không?" Cô mới hỏi xong, thì phát hiện cách hơn mười mét có bóng dáng lén lút. Lúc thì thăm dò nhìn bên này, lúc thì trốn phía sau cây, giống như là sợ bị người ta phát hiện. Nếu không phải cảm quan của cô nhanh nhạy, trong khoảng thời gian ngắn còn chưa phát hiện được. "Có mấy người." Bà Tống chua xót mở miệng. Bà ấy vất vả lắm mới tìm đến chính phủ làm hộ khẩu cho mấy đứa bé ở gần đại đội Ngũ Tỉnh. Kết quả vì bọn nhỏ tàn tật, bị một số người bài xích. Trong đó có mấy người đặc biệt nhất, thường xuyên trào phúng đám trẻ đáng thương này. "Có một người đàn ông chừng 30 tuổi, trên mặt có một nốt ruồi đen không ạ?" Lục Thanh Nghiên rời mắt khỏi bóng dáng kia, cúi đầu nhỏ giọng dò hỏi bà Tống. "Sao cháu biết?" Bà Tống nhìn cô với vẻ khiếp sợ. "Cháu biết rồi ạ." Lục Thanh Nghiên biết rõ, 90% người nọ chính là người phóng hỏa. Dù sao người bị tình nghỉ luôn thích đến hiện trường phạm tội một chuyến, muốn nhìn xem tình trạng thê thảm của người bị hại. Tuy tỷ lệ này không phải là chắc chắn, nhưng lén lút trốn phía sau cây, còn không phải người phóng hỏa mới lạ! "Nhà ở..." "Nhà ở bà sẽ tìm người tới sửa chữa, cháu không cần lại lo lắng, lương thực bà sẽ tìm người trong thôn mua." Không đợi Lục Thanh Nghiên mở miệng, bà Tống đã mở miệng trước một bước. Bọn họ đã làm phiền Lục Thanh Nghiên quá nhiều, không thể lại làm phiền cô nữa. "Dạ." "Đội sản xuất của bà còn phòng trống không? Tìm một chỗ yên ổn trước đã." "Có, không cần lo lắng cho bọn bà đâu." Bà Tống cười hiền từ với Lục Thanh Nghiên. Bà ấy cảm thấy có Lục Thanh Nghiên giúp đỡ ủng hộ, tất cả khổ sở đều tan thành mây khói. "Vậy cháu đi tìm nhà ở với mọi người." "Không cần không cần, lát nữa bà đi tìm đại đội trưởng." Đâu thể không biết xấu hổ làm phiền Lục Thanh Nghiên nữa, bà Tống liên tục xua tay. "Đi thôi, dù sao cháu cũng rảnh rỗi." Thấy thời gian còn sớm, Lục Thanh Nghiên dứt khoát đi cùng bà Tống tìm nhà ở. "Làm phiền cháu rồi." Bà Tống đi cùng Lục Thanh Nghiên tới đại đội của mình. Đại đội Ngũ Tinh là đại đội bà Tống đang ở, bà Tống dẫn Lục Thanh Nghiên đi tìm đại đội trưởng của đại đội Ngũ Tỉnh. Khi bà Tống nói chuyện với đại đội trưởng, Lục Thanh Nghiên thỉnh thoảng nhìn về phía nào đó. Người đàn ông có nốt ruồi đen kia vẫn luôn đi theo bọn họ, thấy bọn họ tiến vào nhà đại đội trưởng còn lộ ra biểu cảm ác ý. Bà Tống dẫn theo đám Điền Điền, tìm được một căn nhà trống có thể ở được ở đại đội. Bà Tống vốn định ở nhờ mấy ngày, Lục Thanh Nghiên thấy nhà này còn tính rộng rãi, dứt khoát bảo bà ấy mua. Giá cũng không đắt, bởi vì là nhà tranh cho nên chỉ cần 60 tệ là mua được, đỡ cho bà Tống phải tìm người xây lại nhà. Bà Tống nghe lời Lục Thanh Nghiên nói, móc 60 tệ ra mua nhà.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT
1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 51 52 53 54 55 56 57 58 59 60 61 62 63 64 65 66 67 68 69 70 71 72 73 74 75 76 77 78 79 80 81 82 83 84 85 86 87 88 89 90 91 92 93 94 95 96 97 98 99 100 101 102 103 104 105 106 107 108 109 110 111 112 113 114 115 116 117 118 119 120 121 122 123 124 125 126 127 128 129 130 131 132 133 134 135 136 137 138 139 140 141 142 143 144 145 146 147 148 149 150 151 152 153 154 155 156 157 158 159 160 161 162 163 164 165 166 167 168 169 170 171 172 173 174 175 176 177 178 179 180 181 182 183 184 185 186 187 188 189 190 191 192 193 194 195 196 197 198 199 200 201 202 203 204 205 206 207 208 209 210 211 212 213 214 215 216 217 218 219 220 221 222 223 224 225 226 227 228 229 230 231 232 233 234 235 236 237 238 239 240 241 242 243 244 245 246 247 248 249 250 251 252 253 254 255 256 257 258 259 260 261 262 263 264 265 266 267 268 269 270 271 272 273 274 275 276 277 278 279 280 281 282 283 284 285 286 287 288 289 290 291 292 293 294 295 296 297 298 299 300 301 302 303 304 305 306 307 308 309 310 311 312 313 314 315 316 317 318 319 320 321 322 323 324 325 326 327 328 329 330 331 332 333 334 335 336 337 338 339 340 341 342 343 344 345 346 347 348 349 350 351 352 353 354 355 356 357 358 359 360 361 362 363 364 365 366 367 368 369 370 371 372 373 374 375 376 377 378 379 380 381 382 383 384 385 386 387 388 389 390 391 392 393 394 395 396 397 398 399 400 401 402 403 404 405 406 407 408 409 410 411 412 413 414 415 416 417 418 419 420 421 422 423 424 425 426 427 428 429 430 431 432 433 434 435 436 437 438 439 440 441 442 443 444