Tư Phồn Tinh vẫn từ chối đề nghị ra ngoài chơi hai ngày của hai vị sư huynh.
Hiện tại nàng đã đạt đến tu vi tầng chín Luyện Khí, chỉ kém một bước nữa là đến tầng mười Luyện Khí đại viên mãn, có thể bắt đầu vào giai đoạn Trúc Cơ. Trước khi thành công đến Trúc Cơ, đừng ai nghĩ đến chuyện kéo nàng ra khỏi phòng.
Vì thế hai sư huynh thấy nàng khóc đầu óc cũng tỉnh táo hơn rất nhiều? Hai sư huynh chỉ có thể tặng Tư Phồn Tinh một lọ Tụ Linh Đan và một cái túi lịch thạch nhỏ bày tỏ sự quan tâm và ủng hộ của bọn họ, sau đó tâm tình thoải mái rời đi.
Tuy nhiên khi cả hai rời khỏi viện của Tư Phồn Tinh, theo bản năng đi về phía viện của Tư Mãn Nguyệt, hai sư huynh liền có chút lúng túng.
Phùng Chuyết và Mã Tiêu đồng thời dừng lại.
Liếc nhìn nhau, cả hai đều thấy sự bối rối và ảo não trong mắt đối phương.
Không phải, cuối cùng bọn họ ra ngoài là để làm gì? Không phải muốn giúp Tư Mãn Nguyệt nói chuyện với Tư Tiểu Tinh sao? Tại sao còn chưa nói được gì ngược lại còn tặng một lọ đan và một túi linh thạch?!
Phùng Chuyết im lặng một lúc rồi lên tiếng trước: "… Thật ra tiểu sư muội đang lúc tập trung tu luyện không rảnh quan tâm đến những người khác cũng là chuyện bình thường đúng không?”
Mã Tiêu lập tức gật đầu: "Đúng thế. Đừng nói tiểu sư muội, huynh và đệ lúc bế quan tu luyện nếu ai đột nhiên đến làm phiền, chúng ta nhất định sẽ tức giận.”
Phùng Chuyết cũng gật đầu: "Đúng đúng đúng. Tối xấu gì Tư Tiểu Tinh cũng là tiểu sư muội của chúng ta, nếu nha đầu đó đã bắt đầu nỗ lực tu luyện, còn rất đáng thương mà khóc lóc kể lể với chúng ta, vậy, vậy…làm sư huynh cũng không thể trách mắng quá nặng nề đúng không?”
Mã Tiêu rất đồng ý: "Chúng ta đều là người có tính tình hiền hòa và rộng lượng, muội ấy còn khóc thì có thể làm gì nữa, nghĩ lại thì trước kia muội ấy cũng không dễ dàng. Làm sư huynh cho sư muội một chút đồ, cũng rất bình thường.”
Hai người cứ huynh một lời đệ một lời, rất nhanh đã thêm hai nguyên nhân để chủ động tặng đồ là “Tiểu sư muội khóc quá thảm” và “Làm sư huynh không thể trách mắng quá nặng nề”, sau khi tìm được lý do để tự an ủi chính mình cuối cùng bọn họ không còn bối rối, nhưng khi đối diện với viện của tứ sư muội bọn họ lại không dám và cũng không muốn đi vào. ( truyện đăng trên app TᎽT )
Luôn cảm thấy có chút chột dạ với có chút thảm.- Đọc truyện miễn phí tại ứng dụng T Y - T
Cho nên, Phùng Chuyết và Mã Tiêu nhìn nhau, đồng thanh nói: "Đi tu luyện không?"
"Đi!"
Hai vị sư huynh giống như rơi vào một trận chiến kỳ lạ, kề vai sát cánh, huynh đệ cùng cảnh ngộ chạy đi phòng tu luyện để tu luyện.
Thế cho nên Tư Mãn Nguyệt đợi từ buổi chiều đến khi trăng lên cao, vẫn không thấy nhị sư huynh và tam sư huynh của nàng ta.
Tư Mãn Nguyệt nhìn ánh trăng bên ngoài cửa sổ rồi lâm vào suy tư.
Nhị sư huynh và tam sư huynh không phải đang đi giáo huấn Tư Tiểu Tinh giúp nàng ta sao? Toàn bộ đỉnh núi, viện của bọn họ cách gần như vậy, hai vị sư huynh còn có thể đi lạc đường?
Mà Tư Phồn Tinh đang có thời gian yên tĩnh tu luyện nhờ hiệu quả của nước mắt gừng, còn được cho một lọ Tụ Linh Đan và linh thạch, lúc này hai mắt và khóe miệng nàng đều đang cười. Nàng đã nhìn thấy con đường để đột phá.
Năm ngày sau.
Cuối cùng Tư Phồn Tinh đã đột phá lên tầng mười Luyện Khí dưới tâm trạng phức tạp thậm chí mang theo chút bất an và ác cảm của Tư Mãn Nguyệt.
Lúc này, còn nửa tháng nữa là đến "Ba tháng Trúc Cơ" mà nàng đã tự nói .
Nửa tháng mà muốn từ tầng mười Luyện Khí đột phá lên Trúc Cơ, nói đơn giản cũng đơn giản.
Ví dụ như đại sư huynh Âu Dương Cung và tiểu sư đệ Mục Thiên Lưu, một người sáng sớm ngồi tĩnh toạ đợi ánh mặt trời, sau đó khi ánh mặt trời dâng lên là thành công lên Trúc Cơ. Người còn lại chạy một vòng quanh núi, khi trở lại cũng lên Trúc Cơ.
Nhưng nói khó cũng rất khó.
Ví dụ như nhị sư huynh Phùng Chuyết, sau khi lên tầng mười Luyện Khí lặng lẽ nghẹn lại nửa năm, mãi đến cuộc thi nội môn mới đột phá lên Trúc Cơ, mà ở những ngọn núi khác có một số sư huynh phải mất ba năm mới có thể thành công lên Trúc Cơ. Thậm chí còn có người không thể lên Trúc Cơ tu vi còn bị lùi lại, huống chi còn có những người khác nữa.
Hiện tại gần như cả Thanh Huyền môn đều biết Tư Tiểu Tinh đã từ tầng bốn Luyện Khí đột phá lên tầng mười Luyện Khí chỉ trong vòng ba tháng, giữa lúc đó còn đánh cháu gái bảo bối của Tam Trưởng Lão đến khóc.
Nếu không phải Tư Phồn Tinh vẫn luôn chỉ chuyên tâm tu luyện ở tiểu viện của nàng, có lẽ nàng đã bị đồng môn vây xem như linh thú hiếm thấy.
Hiện tại mọi người đều đang chờ xem Tư Tiểu Tinh có thể nhanh chóng đột phá Trúc Cơ hay không. Nếu nàng thật sự thành công, như vậy, ba tháng từ tầng bốn Luyện Khí tiến giai lên Trúc Cơ, nàng cũng miễn cưỡng trở thành một “thiên tài ngộ tính tu luyện cực cao”.
Dù cho, ba năm trước đó tu vi không chút sứt mẻ, vừa động đã đột phá Trúc Cơ. Thật sự có chút hiếm và kỳ lạ.