Còn Lâm Bạch Thanh nhận lấy điện thoại, nhắc lại sự suy đoán của mình vừa nãy với giáo sư Vương Tâm Vũ một lần nữa, sau đó nói tiếp: “Ông có cảm thấy chính mình vẫn đang trong trạng thái sốt nhẹ, rồi lại không giống như trạng thái đang sốt hay không?”
Bản thân giáo sư Vương Tâm Vũ cũng xem như nửa cái bác sĩ trung y, nhưng vẫn là lần đầu tiên thấy được có người có thể chẩn bệnh qua điện thoại.
Có điều trải qua sự nhắc nhở của Lâm Bạch Thanh, ông ta mới nhận ra, không biết bắt đầu từ ngày nào, quả thực ông ta có hơi phát sốt, nhưng chỉ là hơi sốt nhẹ, đối với cơ thể của ông ta dường như không có ảnh hưởng gì.
Thỉnh thoảng ông ta thấy ngứa họng, ho vài cái thì hết, cho nên ông ta không coi việc này xem như bệnh, nhưng điều này chỉ thuộc về chuyện mà chính ông ta mới biết được, ông ta không nói cho bất kỳ ai, Lâm Bạch Thanh, một người lần đầu tiên gọi điện, nói chuyện với ông ta, cô làm sao mà biết được?
Cảm thấy cổ họng vẫn ngứa như cũ, ông ta ho nhẹ hai tiếng, hỏi Lâm Bạch Thanh: “Sao cô biết được tôi đang ho khan?”
“Đi chụp x-quang đi, bởi vì ông đã có triệu chứng viêm phổi kẽ[5] rồi, chỉ là chính ông vẫn chưa phát hiện mà thôi, còn có, tốt nhất là tới tìm tôi để điều trị, mà không phải uống thuốc ức chế miễn dịch[6] bệnh viện kê đơn, vì nó sẽ gây tổn hại lần nữa đối với chức năng gan đã bị tổn hại của ông.” Lâm Bạch Thanh nói.
[5] _Viêm phổi kẽ: là bệnh lý liên quan đến tổn thương các tổ chức kẽ của phổi, gây ảnh hưởng đến khả năng hô hấp của phổi cũng như hấp thụ oxy vào máu.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT