Thấy lúc này sắc mặt của Lâm Bạch Thanh rất khó coi, Tiểu Thanh vội hỏi: “Chị, chị không sao chứ? Chúng ta đừng tức giận, chẳng phải họ muốn lén lút làm sao, cũng chẳng có ai biết, chắc không ảnh hưởng đến chúng ta đâu, chúng ta đừng tức giận, nha.”
Mục Thành Dương lại nôn nóng nói: “Quân y Cố, cậu phải nói rõ ràng chuyện này cho tôi, nếu không tối nay tôi không ngủ nổi.”
Cố Bồi đến từ nước theo chế độ tư bản chủ nghĩa, hơn nữa còn từng làm việc ở phòng khám u Mỹ nên anh ấy hiểu khá rõ về lĩnh vực liên quan đến sở hữu trí tuệ và quyền thương mại.
Ban đầu khi nghe được chuyện này anh cũng rất phân vân, nhưng bàn bạc với Paul một hồi thì cũng sáng tỏ, thông suốt rồi.
Anh giải thích: “Tuy diễn đàn không công khai nhưng bọn họ sẽ ghi hình lại toàn bộ quá trình để làm chứng, hơn nữa còn mời phóng viên của một số hãng truyền thông lớn tầm cỡ quốc tế tham dự từ đầu đến cuối, sau khi kết thúc hội nghị khoảng một năm rưỡi sẽ mua mấy bài viết trên các trang báo của đảo Loan, nước N và nước M để thông báo tin này, chủ yếu là khiến nhóm người Hoa ở nước ngoài tin là thật là được, còn trong nước, chờ đến khi chúng ta phát hiện ra thì mọi chuyện đã muộn rồi.”
Lâm Bạch Thanh thở dài một hơi, bổ sung thêm: “Cái này gọi là một miệng đồn thì mười miệng cũng khó đính chính.”
Cố Bồi lại nói: “Sở dĩ không tổ chức ở nước N và đảo Loan là bởi vì ở thành phố cảng…”

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play