Đột nhiên xảy ra thiên tai này là điều mọi người không ngờ tới. Khúc Ngưng Hề chưa bao giờ trải qua động đất, cũng không tưởng tượng ra cảnh đất rung núi chuyển đáng sợ cỡ nào.
Lúc Bùi Ứng Tiêu phái người đến báo cho nàng biết ngày mai y rời kinh, nàng mới kịp thời biết được việc này. Khúc Ngưng Hề suy nghĩ, sáng sớm ngày thứ hai nàng dẫn Ánh Sở đi tiễn đưa Thái tử.
Vào đông trời sáng trễ, sợ không đuổi kịp lúc bọn họ xuất phát, nàng đã đến cửa thành từ rất sớm, sau đó, thuận lợi chặn xe ngựa của Bùi Ứng Tiêu.
Trời lạnh như vậy, nếu cưỡi ngựa đi đường thì quá cực khổ, rất dễ bị gió thổi thành cột băng.
Khúc Ngưng Hề nhìn về phía quan quân đi theo, ai nấy đều mặc áo choàng dày nhất, bên trong là áo choàng kẹp bông. Nhưng Thái tử điện hạ, y mặc cẩm y trường cừu, vẫn cao lớn như cũ, phong độ nhẹ nhàng. Y như không mặc quá nhiều, cũng không lộ ra dáng vẻ mập mạp.
Trái lại Khúc Ngưng Hề dậy sớm, bên ngoài thật sự quá lạnh, tuyết đọng chưa tan, nàng bọc bản thân thành một quả cầu. Sau đó quả cầu là nàng được Bùi Ứng Tiêu bế lên, nhét vào trong xe ngựa. Hai người nói lời tạm biệt cũng không thể nói ở bên ngoài, gió lùa bốn phía được.
Xe ngựa đi ra ngoài của Thái tử điện hạ đơn giản, cũng không rộng rãi lắm, bên trong đặt chậu than và trà nóng. 

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play