Tới gần trưa, đội ngũ đã tới dịch trạm, nên đặt chân dùng cơm trưa nghỉ ngơi.
Khúc Ngưng Hề bị Bùi Ứng Tiêu đánh thức, xe ngựa của bọn họ là xe ngựa lớn nhất. Nàng nằm ngủ cả buổi sáng, lung la lung lay cũng không bị quấy nhiễu.
"Cảm thấy vẫn ổn chứ?" Bùi Ứng Tiêu dùng ấm nước thấm ướt khăn, nhẹ nhàng lau gò má của nàng.
Khuôn mặt nhỏ nhắn ngủ đến đỏ bừng, hai con mắt ướt át, lộ ra vài phần ngây thơ ngốc nghếch.
Khúc Ngưng Hề còn chưa tỉnh táo, nhìn y, ngơ ngác trả lời: "Hình như ta không khép hai chân lại được..."
"Đừng lấy lời này ra để dụ dỗ ta." Bùi Ứng Tiêu tiến lên, cắn một miếng khóe miệng của nàng.
Tối hôm qua là y khó được tận hứng một lần, có lẽ sau này không có cơ hội. Nhìn nàng thê thê thảm thảm như vậy, y phải thu liễm lại, sao có thể luôn đòi hỏi mãi. Nghĩ như vậy, ít nhiều cũng có mấy phần tiếc nuối. Y híp đôi mắt màu đen đánh giá Khúc Ngưng Hề, có lẽ, có thể để cho nàng tăng cường thể lực một chút nhỉ?

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play