Đảo mắt đã tới cuối tháng Tám, kỳ nghỉ hè kết thúc, Lâm Cẩm Vân lại về huyện Nhất Trung.
Nhưng trăm triệu không nghĩ tới, chờ đợi nàng ở trường học lại là một tin tức cực kỳ không hay: Trường học an bài một bạn cùng phòng cho Lâm Cẩm Vân, trước khai giảng sẽ dọn vào 309.
Lâm Cẩm Vân không cách nào phản đối an bài của trường, bởi vì 309 vốn chính là gian hai người, lúc trước Tưởng Lan có thể vào ở là vì giường còn trống. Chưa kể tòa nhà này dù sao cũng là ký túc xá dành cho công nhân viên chức trường chứ không phải ký túc xá của tất cả nhân viên trường học, bản thân quản lý viên cũng thường dẫn người thân tới ở, vì thế mới mắt nhắm mắt mở ngầm đồng ý cho Tưởng Lan vào ở.
Nhưng tình hình năm nay lại khác.
Có ba thực tập sinh vừa được phân tới huyện Nhất Trung thực tập, trong đó có một vị tên Đinh Tuyết chính là cháu vợ của Bộ trưởng Bộ giáo dục thành phố, được coi như nhân sĩ quan trọng nạm vàng mạ bạc. Do đó, quy định thực tập sinh phải tự giải quyết vấn đề chỗ ở đối với Đinh Tuyết mà nói chẳng phải là vấn đề, phòng ký túc 309 còn trống chỗ của Cẩm Vân đương nhiên được suy xét đến mà không chút giải thích phân trần.
Sau khi hay tin, Lâm Cẩm Vân buồn rầu thật lâu, nếu có thể cô hy vọng vĩnh viễn không có ai khác vào ở.
Một gian phòng nho nhỏ nhưng chứa đựng tất cả hồi ức của cô và Tưởng Lan, tuy rằng Tưởng Lan đã đi rồi, nhưng mỗi một món đồ trong phòng cô đều không nỡ bỏ đi, dù có hỏng hóc, cũ kĩ, cô cũng cất giữ như của trân quý, lâu lâu lại lấy ra nhìn. Cô không muốn có người xông vào quấy rầy mình ở trong căn phòng nhỏ lặng lẽ tưởng niệm người yêu.
Nhưng cuộc sống sẽ không xuôi theo ý nguyện của Lâm Cẩm Vân, điều gì đến cũng phải đến.
Bạn cùng phòng vẫn phải đến.
Lâm Cẩm Vân tranh thủ lúc bạn cùng phòng chưa tới sửa soạn lại một lượt.
Cô cất bếp điện nhỏ đi, trả cái bàn ngoài ban công về chỗ cũ. Bởi vì trong phòng có thêm cái tủ sách nên muốn dời hai cái giường về bố cục cũ là không thể nào. Lâm Cẩm Vân đành phải tách hai cái giường vốn kề sát bên nhau ra một chút, ước chừng nửa mét, ở giữa bày một cái ghế gỗ thấp để đặt đồ vật. Tủ quần áo là đồ dùng chung, cô tự giác chừa ra một nửa không gian cho bạn cùng phòng.
Tưởng Lan còn để lại vài món quần áo trong ngăn tủ, Lâm Cẩm Vân không nỡ bỏ đi, xếp lại cẩn thận để ngay dưới chồng quần áo của mình.
Nhưng điều khiến Lâm Cẩm Vân đau đầu nhất chính là tủ sách. Cô vốn không phải người keo kiệt, nhưng không biết vì sao, chỉ cần nghĩ đến việc phải chia sẻ tủ sách với người khác, cô liền hơi khó chịu, hơi để ý, hơi không tình nguyện.
Cuối cùng, nghĩ tới nghĩ lui cô vẫn quyết định ích kỷ keo kiệt một lần, đi mua khóa về khóa hai nắm cửa tủ kính. Tầng dưới tủ kính là cửa gỗ khắc hoa, lúc đầu đã không có nắm cửa, không thể khóa lại, cũng đành để mở.
Lâm Cẩm Vân chuẩn bị tốt mọi thứ, trước khai giảng một ngày cố ý ở trong phòng chờ bạn cùng phòng đến.
Nhưng cô không chờ được Đinh Tuyết, mà lại gặp ba người phụ nữ trung niên.
Ba người tự báo gia môn, lần lượt là dì Đinh Tuyết, mẹ nàng và cô của nàng.
Tục ngữ nói ba người đàn bà thành ra gánh hát, ba vị này vừa vào phòng ký túc 309 thì quả thực còn náo nhiệt hơn gánh hát.
Ba người mới tới đã khoa tay múa chân xoi mói ký túc xá. Chốc thì chê phòng chật chội, chốc lại ngại ban công nhỏ, nhìn không giống như tới chuyển nhà mà như kiến trúc sư tới đánh giá nhà cửa.
Ba người nhìn thấy Lâm Cẩm Vân cũng chẳng mảy may để ý, báo gia môn xong chỉ lo nói chuyện với nhau.
Lâm Cẩm Vân nghe bọn họ nói chuyện cũng biết được tình hình đại khái là, giờ này Đinh Tuyết còn lọ mọ ở nhà, ba người này tới trước giúp vị tiểu thư chân yếu tay mềm kia dọn hành lý, cất đồ đạc.
Cũng may hành lý Đinh Tuyết không nhiều lắm, đại đa số đều là quần áo và đệm chăn, bởi vì nàng chỉ ngủ lại ở đây từ thứ Hai đến thứ Năm, nguyên nhân theo lời cô Đinh Tuyết đó là, "Nơi này dùng để nghỉ chân một chút thì được."
Điều này đối với Lâm Cẩm Vân mà nói lại không thể tốt hơn.
Vì thế, cứ hễ một trong ba người hỏi cô về ký túc xá thì cô lại cố ý kể ra tình hình tệ nhất có thể.
Ba người hỏi tới hỏi lui, đối với kẻ đầu gỗ như Lâm Cẩm Vân hay với căn phòng xập xệ 309 đều hoàn toàn không có cảm tình, cũng không muốn ở lại lâu, giúp Đinh Tuyết sửa soạn quần áo và giường đệm xong liền vội vàng rời đi.
Bọn họ vừa đi, Lâm Cẩm Vân thở phào một hơi, cầm cây lau nhà lên lau lại sàn nhà bị ba người giẫm dơ, sau đó lấy sổ tay ra viết kế hoạch dạy học cho học kỳ mới.
Cô viết một mạch đến gần giữa trưa, Đinh Tuyết mới khoan thai tới muộn.
Quản lý ký túc xá đưa chìa khóa phòng cho Đinh Tuyết, tuy nàng không gõ cửa, nhưng động tĩnh đóng mở cửa không hề nhỏ hơn gõ cửa chút nào.
Đinh Tuyết nhìn thấy Lâm Cẩm Vân thì lại rất nhiệt tình chào hỏi: "Chào chị nhé, em là Đinh Tuyết."
Lâm Cẩm Vân ngẩng đầu nhìn nàng một cái, bình đạm đáp lại: "Chào cô, tôi là Lâm Cẩm Vân."
"Về sau chúng ta là bạn cùng phòng rồi, mong chị chiếu cố nhiều hơn. Đúng rồi, cái này tặng chị."
Đinh Tuyết nói đoạn chìa một chiếc hộp đẹp đẽ tinh xảo ra, Lâm Cẩm Vân lại không tính nhận, chỉ tiếp tục viết giáo án, cũng không ngẩng đầu lên nói: "Không cần đâu, vô công bất thụ lộc."
Đinh Tuyết bị từ chối thẳng có hơi mất mặt, tiếp tục chìa tay, nói: "Dù sao gặp mặt cũng phải có chút quà gặp mặt, nhận đi ạ, đây chính là đồ Hongkong đó."
Lâm Cẩm Vân lại ngẩng đầu nhìn nàng.
Đinh Tuyết thấy nàng có phản ứng trong lòng đang đắc ý, lại đột nhiên nghe nàng nghiêm túc nói: "Cảm ơn, tôi không cần."
Lâm Cẩm Vân nói xong liền quay đầu đậy nắp bút máy lại, thu dọn sổ tay và sách giáo khoa trên bàn, khóa kỹ ngăn kéo, duỗi tay sờ sờ lá cây hoa lan trong chậu cây trên bàn, cuối cùng lấy phiếu cơm đi ra khỏi phòng ký túc.
"Hứ, cái đồ không biết nhìn hàng."
Đinh Tuyết nhìn bóng Lâm Cẩm Vân rời đi nói thầm một tiếng, ném đồ trong tay lên giường của mình, giày còn chưa cởi đã nhảy lên giường.
Lâm Cẩm Vân ăn cơm trưa xong trở lại ký túc xá, vừa vào cửa còn chưa liếc Đinh Tuyết một cái đã lập tức đi vào WC thay quần áo, thay quần áo xong lại lấy chìa khóa mở khóa tủ sách, chọn một quyển sách.