Thả con săn sắt bắt con cá rô, an ủi bản thân như vậy trong lòng Phong Quang cuối cùng mới thoải mái hơn, tại sao nữ chính khai thông án treo không cần trả phí hao tổn, còn cô vừa mở án treo liền phải trả giá đại giới, Phong Quang im lặng nghẹn một cục.
Bởi vì cô là nữ phụ thôi!
Lý Tất khó chơi nhưng xem như làm cho hắn dời mục tiêu đi rồi, hắn đã cầm đồ của cô cũng tương đương với việc hắn tiếp nhận yêu cầu của cô, tảng đá trong lòng Phong Quang rơi xuống đất, cô chung quy đã không cần phải đi đến tình tiết đợi An Đồng ra tù.
đi ra quán cà phê, Phong Quang duỗi thắt lưng lười biếng, còn chưa đi được vài bước cô liền nhận được điện thoại của An Đồng, “Phong Quang, tới nhà anh được không?”
“Hiện tại là thời gian đến trường đó.” cô thu lại lời “Em đi” thiếu chút nữa đã thốt ra, làm bộ mình là một học sinh tốt rụt rè.
Bên kia truyền đến tiếng cười nhẹ của An Đồng, “Em bây giờ đang ở học viện sao?”
“…không có.” cô sờ sờ lỗ tai, hiếm khi mà ngượng ngùng, cô vốn sẽ không là một học sinh tốt đẹp gì, ba ngày hai bữa trốn học là chuyện rất bình thường, nhưng bị nam thần nói ra cũng cảm thấy xấu hổ, cô xấu hổ ngại ngùng nói: “anh đợi em chút, em đi tìm anh.”
Đường cũng không xa, ước chừng đi cỡ hai mươi phút cô liền đến biệt thự nhà họ An, cửa mở, cô không cần ấn chuông cửa mà lập tức đi vào.
An Đồng đang ngồi trên sofa tại đại sảnh, trên đầu gối anh là một cuốn sách có vẻ thật dày, nhìn thấy cô đến đây, anh ngẩng đầu tươi cười, “So với anh đoán chậm năm phút đồng hồ.”
“Bởi vì có gặp kẹt xe một chút.” Phong Quang đem túi sách trên người tùy ý để trên bàn, chạy tới ngồi vào bên người anh, ôm cánh tay anh cười ngọt ngào đáng yêu, nhưng cô rất nhanh liền cảm thấy không đúng, “anh làm sao có thể tính toán được khi nào thì em đến?”
“anh đoán.” An Đồng đem sách đóng lại để ở một bên, như vậy anh có thể ôm cô ngồi lên đùi mình.
Phong Quang sớm đã có thói quen hành động thân mật như vậy với anh, vì thế cô yên tâm thoải mái ngồi trong lòng anh, bĩu môi, “Em mới không tin anh là đoán đâu.”
An Đồng cười không nói.
Chuyện thần bí này cô cũng không thắc mắc, “Nói đi, anh tìm em có chuyện gì?”
“anh nhớ em."
Phong Quang ngẩn người, lập tức ngửa đầu nhìn anh, thấy bộ dạng anh nghiêm túc nhìn mình, câu “Đừng nói giỡn” bị nuốt trở vào bụng thế nào cũng không nói nên lời, cô ngơ ngác hỏi, “anh hôm nay bị gì vậy?”
Thật sự rất không bình thường, cô không có chỗ nào tốt, nhưng trực giác đặc biệt cường.
An Đồng nghiêm trang, “Chính là nhớ em, có cái gì không đúng sao?”
Phong Quang nâng gương mặt của anh lên xem trái xem phải, ừm, khuôn mặt đúng là dễ nhìn thật, cũng không có dấu vết bị người dịch dung, cô khó hiểu, “Hôm nay chúng ta vừa gặp nhau lúc sáng sớm đó.”
“Nhưng buổi sáng hôm nay anh không có ôm em.”
Xong rồi, anh dùng bộ dạng nghiêm túc như vậy mà nói lời tâm tình khiến tim người ta đập nhanh, Phong Quang đau lòng hô một tiếng, nhào vào lòng anh, “An Đồng, anh làm sao có thể quyến rũ như vậy chứ?”
“Cảm ơn em quá khen.” Tay anh nhẹ nhàng vỗ lưng hô, cúi đầu hôn lên bên gáy trắng nõn của cô.
Thân mình Phong Quang run lên, nhịn không được nở nụ cười, “Thật tốt, anh là của em.”
Sau khi nói xong, cô liền che miệng ngáp một cái.
“Muốn ngủ à?”
“Dạ.” cô không có sức lực gì gật gật đầu, bởi vì ngày hôm qua lo nghĩ xử lý đại phiền toái Lý Tất này như thế nào, cô đã không có ngủ ngon, hiện tại bị anh ôm vào trong ngực, cảm giác an nhàn này khiến sâu ngủ trong cô thức dậy.
An Đồng ôm cô lên, “đi đến phòng của anh ngủ một giấc đi.”
cô không có ý kiến, ngược lại còn có một chút hưng phấn, cô còn chưa đi qua phòng của anh đâu, An Đồng nhất định sẽ không có một căn phòng lộn xộn như các chàng trai khác, mà là một căn phòng cực kỳ gọn gàng sạch sẽ.
trên thực tế, Phong Quang đoán đúng rồi, chỉ là cô không đoán được, trên tường phòng của An Đồng treo đầy hình ảnh, mà nhìn đến những bức ảnh này, cô liền tỉnh ngủ.
Rèm cửa sổ chặn lại ánh nắng từ bên ngoài, gian phòng u tối, trên vách tường trắng tinh treo đầy những hình ảnh khác nhau, nhưng tất cả nhân vật chính trong ảnh đều là một người, không có ngoại lệ, đó chính là Phong Quang.
Có ảnh chụp cô đang ở ban công đọc sách, ánh nắng ấm áp chiếu lên thân thể cô, thoạt nhìn tươi sáng mà xinh đẹp, có ảnh chụp cô chơi xích đu dưới cây đa, mái tóc cô bay lên, nụ cười sáng ngời trên mặt động lòng người, còn có ảnh chụp cô ở trong sân phụ giúp cha mình tưới nước cho hoa, thắt lưng hơi cong, ngón tay trắng ngần đem tóc vén lên sau tai… Bất luận là động, hay tĩnh, đều bị máy ảnh lấy hình dáng tươi đẹp nhất lưu giữ lại.
Rung động trong lòng Phong Quang khó mà hình dung được, sau lưng ẩn ẩn có cảm giác lạnh cả người, cô còn bị An Đồng ôm vào ngực, vẻ mặt mê mang chỉ vào trên tường, “Cái này… cái này…”
“Bởi vì trước kia rất nhàm chán, cho nên khó mà tránh được càng thêm chú ý đến Phong Quang.” Khóe môi An Đồng hơi hơi cong lên, một độ cong hoàn mỹ.
Phong Quang giãy dụa xuống dưới người anh, lại đến gần vài bước, chỉ vào một tấm ảnh trên tường, “Đây là lúc em vừa mới đến, anh từ lúc đó liền, liền bắt đầu…”
Từ chụp lén này, cô thế nào cũng nói không nên lời.
“Phong Quang rất chói mắt, anh không nhịn được.” An Đồng từ sau lưng ôm lấy cô, “Phong Quang từng nói, anh là của em, cho nên em sẽ không từ bỏ anh, đúng không?”
Cả người cô hơi run.
An Đồng càng ôm cô chặt hơn, dán sát sườn tai cô, nói nhỏ, “Dù sao Phong Quang cũng từng nói, em thích anh.”
Má nó, cô giống như chọc phải một chàng trai không nên chọc.
Quay lại thời gian ba tháng trước, ngày nhà họ Hạ chuyển đến đây.
An Đồng đang đọc sách bị âm thanh lách cách bên ngoài quấy rầy, mà nhà cách vách anh vốn không có ai ở, anh đẩy xe lăn tới gần cửa sổ sát đất, hơi hơi kéo rèm cửa sổ ra, một tia nắng mặt trời bắn vào làm cho anh đã quen với bóng tối cảm thấy có một chút không thoải mái, nhưng khi ánh mắt anh đặt lên trên người cô gái đó, anh không thể dời mắt đi đâu được nữa.
Đầu tiên không thể phủ nhận là cô rất đẹp, nhìn lần thứ hai anh lại cảm thấy không giống như thế, một biểu cảm, một biến hóa nhỏ nhặt của cô đều cất giấu sự tự tin cùng cao ngạo không ai hạ thấp được, cái loại hào quang này kết hợp với ánh nắng chiếu vào người cô, thật sự rất chói mắt, cô đứng dưới cây đa, tay chạm vào xích đu mà mới lúc trước anh từng ngồi qua, giống như chạm vào thời thơ ấu của bản thân anh.
Đầu óc An Đồng một mảnh mơ hồ, nếu muốn tìm một câu tốt đẹp nhất để hình dung, thì coi như là trong đầu của anh phóng ra một đợt pháo hoa cực kỳ chói sáng, nhưng thời khắc pháo hoa nở rộ ngắn ngủi ấy đối với anh là chưa đủ, anh có một loại xúc động không hề có lý do, anh muốn đem pháo hoa này cất giữ, muốn cho cô vĩnh viễn nở rộ tại bên người mình.
Nói đơn giản dễ hiểu, thì chỉ có mấy chữ: Chính là cô. anh cho tới bây giờ chưa bao giờ nghĩ tới chính mình sẽ có một ngày gặp được nhất kiến chung tình.
Kế tiếp hết thảy chính là tình cảnh nước chảy thành sông, bày ra sự dịu dàng tốt đẹp nhất trước mặt cô, làm ra bộ dạng khiến người đau lòng, cô sẽ vì thương tiếc mà thích anh, quả nhiên, cô tỏ tình với anh, nhưng An Đồng lại không xác định được.
Lén cài dụng cụ định vị và máy nghe lén trên điện thoại của cô, mỗi ngày tránh trong một căn phòng u ám cầm máy ảnh chụp lén cô, thậm chí khi đêm khuya vạn vật lặng im, anh sẽ cầm hình ảnh của cô mà thủ dâm, mà sau mỗi lần phóng thích, sự kích động kia trong lòng anh càng thêm lớn… Muốn cô, muốn hung hăng chiếm hữu cô, mùi thơm cơ thể quyến rũ đó, âm thanh ngọt ngào đó, không có lúc nào là không quanh quẩn tại chóp mũi đầu tai anh.
Anh là biến thái sao?
Bản thân An Đồng lần đầu tiên bị như vậy mà sợ hãi, anh bắt đầu không xác định được bản thân có thể hại cô hay không, có lẽ, những chàng trai cùng tuổi khác sẽ thích hợp với cô hơn… Sự thật chứng minh, sau đó anh hối hận có ý tưởng này.
Bây giờ, cô đang ở trong lòng anh.
An Đồng xoay người, cúi đầu chôn vào cổ cô, hung hăng hút một ngụm hơi thở trên người cô, anh phát ra rên rỉ thỏa mãn, cô tìm Lý Tất, anh tự nhiên biết được, môi anh ấm áp dán lên làn da bóng loáng của cô, nhẹ giọng: “Đây mới thật sự là anh, ghe tởm, biến thái, Phong Quang, em bây giờ hối hận cũng đã không còn kịp rồi.”
Ai nói cô phải hối hận.
âm thanh lạnh nhạt của hệ thống vang lên: “Hoàn thành nhiệm vụ.”