Buổi chiều, A Uyển mang một chiếc ghế ra ngồi trong vườn, vừa tắm nắng vừa đọc sách. Hoa Linh thấy thời tiết đẹp, liền nói sẽ dọn dẹp chăn gối trong phòng nàng cho thấy ánh sáng. 
Chỉ mới vừa lật gối lên, chăn gối rung nhẹ một cái, thì thấy một chiếc hộp gỗ đỏ nhỏ rơi xuống đất, một sợi dây đỏ bật ra ngoài. Nàng ta cúi xuống nhặt lên, đánh giá khối bạch ngọc hồ ly kia. 
Nàng ta đã thấy qua thứ này, vài năm trước, chính Hứa đại nhân đã bảo nàng ta đến Kim Ngọc Đường lấy. Kim Ngọc Đường là nơi nào? Đó là cửa hàng trang sức lớn nhất trong cả hoàng thành, người thường dù có nhiều tiền cũng không có tư cách đạt được một viên ngọc nhỏ.
Nàng ta nhìn ra ngoài qua rèm, hóa ra thứ này là Hứa đại nhân tặng cho A Uyển cô nương sao? 
“Hoa Linh, sao lại lâu vậy?” 
Hoa Linh nghe vậy, liền cầm đồ cùng hộp vào tay, ra khỏi phòng, đi đến bên nàng, “Cô nương, sao ngài lại để thứ này dưới gối? Phải cất giữ cho cẩn thận mới được.”
A Uyển nhìn qua, khối bạch ngọc dưới ánh nắng mặt trời sáng bóng, xung quanh viền vàng lấp lánh, ánh mắt nàng trở nên dịu dàng, đưa tay nhận lấy, nhẹ nhàng nói, “Quen rồi.” 

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play