Khi đã đến bệnh viện rồi, Thái Lãnh Hàn vẫn còn chưa thể hoàn toàn bình tĩnh lại được. Hắn dùng cả hai tay bê lấy chậu hoa, cẩn thận từng chút bước theo một bên Triệu Uyển Nhu. Vóc dáng của Thái Lãnh Hàn vốn cao to, nhưng lại có vẻ khúm núm trước một chậu cây bé xinh tạo nên một sự tương phản vừa buồn cười vừa đáng yêu. 
Triệu Uyển Nhu đi bênh cạnh Thái Lãnh Hàn, nghe đủ loại tiếng lòng của hắn tự dặn bản thân cẩn thận, phải bảo vệ chậu cây, phải làm cho mẹ vui lòng, phải cố gắng biểu hiện để đừng làm mất mặt vợ,… phải thế này rồi phải thế kia. Thái Lãnh Hàn tự mình rối loạn rồi lại tự mình náo loạn đến mức Triệu Uyển Nhu vừa bực vừa thương. 
Cô mạnh dạn đưa tay qua, nắm lấy toàn bộ bàn tay của Thái Lãnh Hàn mới khiến tiếng lòng của hắn tạm ngưng lại được.

Khi tới trước cửa phòng bệnh của Lâm Thanh Liên, bàn tay mềm mại của Triệu Uyển Nhu mới chịu buông ra khỏi bàn tay thô ráp, sần sùi của Thái Lãnh Hàn. Nhìn thấy gương mặt lạnh lùng cứng ngắc của Thái Lãnh Hàn vẫn không có chút cảm xúc nào, nhưng trong lòng Triệu Uyển Nhu không hiểu sao đã có thể hiểu được rằng Thái Lãnh Hàn lại sắp suy nghĩ linh tinh và mặc cảm về chính bản thân hắn. Thế nên, Triệu Uyển Nhu vội vàng dừng lại, nhỏ giọng nhắc nhở Thái Lãnh Hàn:
- Đến rồi. Anh cố gắng tươi cười một chút, đừng dọa đến bố và mẹ.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play