Dù sao hắn cũng là tướng quân, tự nhiên không thể nói giống

hắn, chỉ cho hắn một chén cơm ăn, phải khách khí mời hắn vào

bàn. Cố Thư Dung phải về, hỏi ý tứ A Viễn và Bảo Âm một câu.

Trương Cẩn Nhược bước chân đuổi theo: "Ta và a tỷ đi qua,

chờ có cơm thì ăn, không có cơm cũng không cần a tỷ lại cố ý đi

một chuyến."

Bước chân Cố Thư Dung lập tức cứng lại, quay đầu lại nhìn

thanh niên cợt nhả. Người này, sao giống kẹo mạch nha quấn lấy

nàng vậy?

Vốn nàng không có cách nào, ban ngày là nàng dẫn người

vào, lúc ấy nàng thật sự là váng đầu.

Nội viện, đồ ăn đã mang lên.

Bảo đản nhi đã đói bụng, Trần Bảo Âm xắn tay áo cho nàng,

chiếu cố nàng ăn trước, nói chuyện với Cố Đình Viễn: "Nàng đoán

xem, tỷ tỷ có thể tiễn người nọ đi không?"

Cố Đình Viễn gắp đồ ăn cho nữ nhi, trả lời nói: "Một nửa một

nửa."

Trần Bảo Âm cười nói: "Ta đoán tỷ tỷ tiễn không đi." Nàng

quay đầu, hỏi Lan Lan: "Ngươi cảm thấy sao?"

Lan Lan không chút nghĩ ngợi đáp: "Tiễn không đi!"

"A?" Miệng lưỡi nàng quá chắc chắn, Cố Đình Viễn hỏi nàng:

"Sao đưa ra lời này?"

Lan Lan miệng lưỡi lanh lợi nói: "Nam nhân muốn lấy lão bà,

da mặt mỏng sao có thể thành?"

Tuy nàng bé, nhưng sớm đã thông minh, rất nhiều của người

lớn nàng đều biết.

Trần Bảo Âm cười rộ lên: "Được, có phong phạm của nãi nãi

ngươi."

Lan Lan ngượng ngùng cúi đầu: "Ta không lợi hại bằng nãi

nãi."

Giờ không cảm thấy, hiện giờ đọc sách nhiều, kiến thức nhiều,

Lan Lan phát hiện lão thái thái là một người rất dứt khoát lưu loát

lợi hại, nàng còn có học thức.

Chỉ là, hiện giờ một năm cũng khó gặp đến vài lần. Nghĩ lại lâu

rồi không thấy nãi nãi, lại nghĩ lại lâu rồi không gặp phụ mẫu, còn

có một số đệ đệ lớn bằng bảo đản nhi, nàng chợt buồn bã trong

lòng.

"Tỷ tỷ, ngươi đã trở lại."

Trần Bảo Âm nghe được tiếng bước chân ngoài cửa trước,

nâng mắt nhìn lên, một bóng dáng cao lớn đi theo phía sau Cố

Thư Dung, không nhịn được cười.

Rất nhanh nàng đã ngừng cười, nghiêm mặt nói: "Trương

tướng quân."

"Tẩu tử." Trương Cẩn Nhược vội đáp lễ, lại chắp tay với Cố

Đình Viễn thi lễ: "Cố huynh."

Sao đột nhiên gọi thân thiết như thế? Trần Bảo Âm nhìn

Trương Cẩn Nhược, lại nhìn Cố Thư Dung, chỉ thấy trên mặt Cố

Thư Dung đỏ lên, trong mắt gần như phun lửa, quay đầu lại hung

hăng dẫm mu bàn chân của hắn: "Ngươi kêu loạn cái gì?"

Trương Cẩn Nhược cúi đầu, nhẹ giọng nói: "Ta còn chưa thú

được a tỷ, không thể giống a tỷ gọi đệ đệ, đệ muội."

Cố Thư Dung sửng sốt, ngay sau đó trên mặt đỏ ửng, nàng

tức giận đến tay đều run lên, hung hăng dẫm mu bàn chân của

hắn, từng chút lại một: "Không muốn ăn thì cút đi!"

Trương Cẩn Nhược vẫn không nhúc nhích tùy ý nàng dẫm, cúi

đầu chịu dạy dỗ.

Cố Thư Dung phát tác một phen, mới thu chân lại.

Đã gọi hắn vào, tự nhiên không thể lại đuổi ra, bữa cơm này

hắn định ăn rồi.

Nàng ấy nghiêm mặt, vừa xấu hổ lại vừa tức giận. Ông trời, vì

sao có người không biết xấu hổ như vậy?

"Trương tướng quân xin mời ngồi." Cố Đình Viễn nói.

Một bàn đồ ăn, tự nhiên không thiếu cho Trương Cẩn Nhược

ăn một miếng. Cho dù thiếu, để người hầu lại chuẩn bị hai món

đồ ăn là được.

"A tỷ, ăn canh." Trương Cẩn Nhược tay mắt lanh lẹ, đoạt múc

canh cho Cố Thư Dung ở trước Lan Lan, đặt ở trước mặt nàng ấy.

Trên mặt Cố Thư Dung lại hiện ra màu lần nữa, nàng ấy nắm

chặt chiếc đũa, không nhìn hắn. Buồn đầu cơm nước xong, lập

tức đứng dậy rời đi.

Không uống canh hắn đưa qua.

Lan Lan ăn xong rất nhanh, nói: "Ta đi xem Dung thẩm."

"Đi thôi." Trần Bảo Âm nói, ôm bảo bản nhi ăn đến không sai

biệt lắm xuống dưới: "Dẫn theo muội muội."

"Dạ." Lan Lan dắt bảo đản nhi đi ra bên ngoài.

Trong phòng chỉ còn lại ba người.

Trần Bảo Âm vừa rồi chăm sóc bảo đản nhi ăn cơm, mình cũng

chưa ăn mấy miếng, vì thế cầm lấy chiếc đũa, nghiêm túc ăn

cơm.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play