"Rất tốt." A bà chậm dãi đi tới, trả lời nói: "Cố đại nhân thăng

quan, nương tử của hắn ở trong cung có quý nhân chống lưng,

hai năm đầu còn thêm một khuê nữ, rất thịnh vượng."

Trương Cẩn Nhược gật đầu.

"Chính là Tiểu Dung không được tốt." A bà thở dài.

Trương Cẩn Nhược căng thẳng trong lòng, nghiêm nghị hỏi:

"Không tốt chỗ nào?"

"Nàng..." A bà thở dài, tiếc hận không thôi: "Đời này bỏ lỡ đã

lâu!"

Cố Thư Dung vẫn luôn chưa nói việc hôn nhân.

Muốn nói tuổi lớn, cũng không tính lớn, ba mươi tuổi thôi mà?

Có rất nhiều nam nhân đã chết mang theo hài tử tái giá. Nếu

không, người ta sẽ không sống nữa sao?

Cố Thư Dung tuổi này cũng không khó gả. Khó chính là, tâm

nàng đã chết, không muốn gả chồng, nhắc tới gả chồng đã khiếp.

A bà lắc đầu, chống quải trượng ra cửa: "Không cần tiễn,

không cần tiễn."

Trương Cẩn Nhược đành phải đứng ở cửa, nhìn theo a bà đi

xa.

Trở lại trong viện, hắn ngửa đầu nhìn trời đen kịt, cho đến khi

ngôi sao không ngừng lập loè, hắn đột nhiên tát cho mình một

cái: "Trương Cẩn Nhược, ngươi thật không phải là thứ tốt!"

Tỷ tỷ khó như vậy, trong lòng hắn lại sinh ra một tia mừng

thầm.

Ngày tiếp theo.

Cố Thư Dung ra chợ mua đồ ăn, còn chưa đến nơi, đã nghe

được có người gọi nàng: "A tỷ!"

Quay đầu nhìn lại, thấy Trương Cẩn Nhược cười toe toét, vẻ

mặt xán lạn đi tới. Nàng dừng bước chân lại, nói với hắn: "Sao

ngươi ở chỗ này?"

Trương Cẩn Nhược cười nói: "Hồi lâu không trở lại kinh thành,

đi bộ chút."

"A." Cố Thư Dung gật đầu: "Ta đi mua đồ ăn."

Trương Cẩn Nhược nói: "Ta đi với tỷ tỷ?"

"A?" Cố Thư Dung nhìn hắn, do dự nói: "Ngươi không có việc

gì làm sao?"

Trương Cẩn Nhược lắc đầu: "Lại không đánh giặc, có chuyện gì

đâu?"

Hình như cũng đúng, Cố Thư Dung không hiểu chuyện của

nhóm võ tướng, đành phải nói: "Vậy đi thôi."

Đi theo bên cạnh nàng, Trương Cẩn Nhược nói: "A tỷ, hôm qua

ta đi vào ở. Nhà rất tốt, ở thực thoải mái, cảm ơn a tỷ."

"Không khách khí." Cố Thư Dung nói, hơi tò mò: "Hoàng

Thượng thật sự không thưởng nhà cửa cho ngươi sao?"

Trương Cẩn Nhược đáp: "Thưởng, nhưng không thưởng người

hầu, sân hoang kia, không ở được người, cỏ dại đều đến eo ta, ta

không dọn dẹp được, cũng không dám ở."

Cố Thư Dung lộ ra vẻ "Cảm thán". Đó là thiên tử thưởng, nàng

là một bình dân, không thể bình luận, chỉ nói: "Là không thể ở,

nơi có cỏ nhiều rắn rết, rất khó lường!"

"Cho nên ta muốn cảm ơn a tỷ, cho ta chỗ dung thân." Trương

Cẩn Nhược nhìn nàng, lại nhếch môi.

Cố Thư Dung cảm thấy hắn cười rộ lên ngốc nghếch. Ánh mắt

thấy bên cạnh có bán bánh, hỏi hắn: "Ăn cơm chưa?"

"Chưa." Trương Cẩn Nhược lắc đầu, tối hôm qua có a bà đưa

cơm cho hắn, nhưng biết được hắn có vị hôn thê, hôm nay không

ai quan tâm hắn.

Cố Thư Dung tốn sáu văn tiền mua cho hắn hai cái bánh.

Trương Cẩn Nhược tiếp nhận, bánh nóng phỏng tay tỏa ra hơi

thở thơm ngào ngạt, hắn bỗng nhiên cười không nổi, hốc mắt

chua xót.

"Cảm ơn a tỷ." Hắn cúi đầu cắn bánh, cắn một mồm to.

"Ừ." Cố Thư Dung thuận miệng nói, lực chú ý đã bị vài vị phụ

nhân nói chuyện bên cạnh dẫn đi rồi, nghe các bà hình như muốn

nói cửa hàng tơ lụa đang giảm giá, cố gắng đi phân biệt rốt cuộc

là cửa hàng nhà nào.

Nhưng rất đáng tiếc, bí mật đầu đường khó giữ nếu nhiều

người biết, cãi cọ ồn ào, nàng không nghe rõ.

Thôi, không mua nữa, càng tiết kiệm tiền.

Quay đầu lại chỉ thấy Trương Cẩn Nhược còn đang ăn bánh,

từng miếng từng miếng ăn đến cũng không ngẩng đầu lên. Nàng

không khỏi lắc đầu, cảm thấy mình nuôi một nhi tử ngốc.

Nhưng nàng tuổi này, cũng không có nhi tử lớn như vậy. A

không, nếu nàng làm vợ kế cho người ta, cũng sẽ có con riêng

lớn như vậy.

Hai người đi một vòng ở chợ bán thức ăn, Cố Thư Dung mua

một con cá, mua mấy thứ rau xanh, thấy có người bán quả dại

rất là mới mẻ, vội chen qua đều mua. Bảo Âm thích ăn quả tử,

bảo đản nhi cũng thích ăn

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play