Cha mẹ ở trên trời có linh, nhất định phù hộ Bảo Âm, phù hộ

đứa nhỏ này!

"Còn chưa đầy hai tháng, không thể phô trương." Cố Thư

Dung nhắc lại những lưu ý nghe được từ nơi khác.

"Phải cẩn thận một chút, phòng ở phải quét dọn sạch sẽ, trên

mặt đất không thể có nước." Tầm mắt của nàng quét qua quét lại

khắp phòng, miệng lẩm bẩm.

"Đồ ăn phải bổ dưỡng, Bảo Âm bây giờ là hai người, đợi lát

nữa mua một con gà mái về để nấu canh." Nàng nhớ tới cái gì, lại

nhíu mày: "Bảo Âm nôn nghén, sợ là uống không được. Hay là

thêm một cái gì đó để khử mùi tanh?"

Ban đầu bởi vì chuyển nhà mà sinh ra hoảng loạn bất an,

thoáng cái đã biến mất - những người hầu kia có năng lực hơn

nữa, nàng cũng không thể yên tâm để bọn họ chăm sóc cho Bảo

Âm và hài tử. Chuyện này, phải để đích thân nàng chăm sóc!

Cố Thư Dung lập tức bận rộn.

Đầu tiên là dọn dẹp nhà cửa, những vật cản dễ dàng bị đập,

ngã, đụng phải đều thu lại. Còn có cả kéo, kim khâu, tất cả đều bị

mang đi.

"Sau này bảo Lan Lan xem cho muội nghe những lá thư kia."

Nàng nói: "Tốt mới cho muội đọc, xấu thì không cho."

Nàng đang mang thai, không thể tức giận, những lá thư độc

giả gửi tới, thường có một số ít làm cho nàng không thoải mái,

sao có thể để nàng tức giận?

Trần Bảo Âm còn chưa hoàn hồn sau tin tức mang thai, cả

người còn mơ hồ, chỉ thấy Cố Thư Dung đi thu dọn cái này, lẩm

bẩm cái kia, không khỏi buồn cười: "Tỷ tỷ, không sao."

"Muội đứng dậy làm gì? Mau ngồi xuống." Cố Thư Dung

nghiêm túc nói: "Ba tháng đầu là lúc đầu là thời kỳ thai nhi chưa

ổn định, muội nằm xuống cho ta."

Trần Bảo Âm bĩu môi, nhất quyết phản bác: "Cho dù muội nằm

rồi, nhưng nhỡ đâu giường sập thì sao? Chuyện gì cũng có thể

xảy ra."

"Câm miệng!" Cố Thư Dung trách mắng: "Không được nói

bậy."

Trần Bảo Âm không nói nữa nữa. Sờ vào cái bụng nhỏ có chút

thịt, cảm thấy thật kỳ diệu. Nàng thực sự mang thai sao?

Đỗ Kim Hoa nói với nàng nhiều lần, bảo nàng nhanh chóng

mang thai sinh con. Trần Bảo Âm không gấp, một là gấp cũng

không gấp được, nhìn đại tẩu thì biết, không phải muốn mang

thai là có thể mang. Thứ hai, bản thân nàng cũng chưa chuẩn bị

tâm lí để làm mẫu thân.

Nhưng con cái cứ đến như vậy. Khi kinh nguyệt không tới, Trần

Bảo Âm đã nghi ngờ, chỉ là không dám nghĩ, hóa ra nàng mang

thai thật.

"Không biết tính nết con thế nào? Giống nương hay giống cha

con? Nàng cúi đầu nhìn bụng, thì thầm.

"Con trông giống ai? Giống nương hay giống cha con?" Nàng

hỏi lại.

"Con là nam hài hay nữ hài đây?"

Đợi đến khi Cố Đình Viễn về đến nhà, Trần Bảo Âm đứng ở

trong sân, một tay nhẹ nhàng phủ lên bụng, ánh mắt vừa lóe

sáng vừa vui sướng nhìn hắn.

"A." Bước chân Cố Đình Viễn lúc này dừng lại.

Nhìn nàng, đôi môi giật giật, muốn hỏi lại không dám mở

miệng.

"Là như ta nghĩ sao?" Hắn chậm rãi đến gần nàng, ánh mắt

dừng lại trên bàn tay nàng đang phủ lên bụng, trong mắt tràn

đầy kinh hỉ.

Trần Bảo Âm cắn môi, sau đó mỉm cười, hai mắt cong cong,

gật đầu: "Vâng!"

"Ai da!" Cố Đình Viễn kinh hỉ, không biết nên nói cái gì cho

phải, nắm lấy tay nàng trong lòng bàn tay, khóe miệng nhếch lên:

"Quá tốt rồi, quá tốt rồi."

Hắn và nàng có con!

Đời trước, bọn họ có một đứa con. Đời này, đứa trẻ ấy lại đến

một lần nữa!

Một đứa trẻ dung hợp cốt huyết của hai người bọn họ, đi tới

trần đời này. Chỉ nghĩ một chút thôi, đã làm cho người ta cảm

động trong lòng. Cố Đình Viễn không khỏi nghĩ, vẫn là An nhi

sao?

Đời trước, hắn và Bảo Âm có một đứa con trai, tên là An Nhi.

Nhưng đời này, thời gian mang thai không đúng, không biết có

phải thằng bé hay không?

Hắn vừa mong đợi lại vừa lo sợ.

"Đây chính là chuyện vui lớn!" Cố Thư Dung thấy hai người nói

xong rồi mới đi tới từ bên cạnh, trên mặt không nhịn được vui

mừng, dặn dò: "A Viễn, từ nay về sau, đệ không thể tùy hứng

nữa, không được chọc tức Bảo Âm. Nàng đang mang thai, tuyệt

đối không thể để nàng tức giận."

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play