Sau một lúc, hắn cười rồi tiếp tục đi về phía trước.

Hôm này cũng được nói chuyện với nàng!

Viết truyện không quan trọng, nàng muốn viết thì viết, không

muốn viết thì thôi. Nhưng nếu nàng viết thì họ sẽ có cơ hội trò

chuyện nhiều hơn!

Khóe mắt hắn quét qua mặt sông, đã đến giờ nhưng không có

đứa trẻ nào rơi xuống nước. Trên lớp Bảo Âm đã giảng, quân tử

không đứng dưới tình cảnh nguy hiểm*, lũ trẻ biết bờ sông rất

nguy hiểm, ai lảng vảng ở chỗ này người đó không phải là quân

tử. Những đứa trẻ khác trong thôn cũng học tập theo nên không

tới đây chơi nữa.

(*) 君子不立于危墙之下: Quân tử bất lập vu nguy tường chi

hạ. Đây là một câu nói xuất phát từ Mạnh Tử, nói về đạo lý làm

người. Nghĩa đen là người sáng suốt nên biết tránh xa nguy

hiểm."Tránh xa nguy hiểm" ở đây có hai chiều hướng, một là

nhận ra nguy hiểm trước khi nó xảy ra, đề phòng và nghĩ ra được

cách ứng phó với nó. Hai là, nhanh chóng rời đi khi nhận ra mình

đang ở trong tình huống nguy hiểm.

Mọi thứ đã thay đổi. Hắn sẽ không ép nàng phải gả cho hắn,

nhưng nàng có thiện cảm với hắn. Một cảm giác hạnh phúc

khổng lồ tràn ngập trong lòng hắn.

Cây cỏ từ màu xanh non dần chuyển sang màu xanh biếc, mùa

xuân thoảng qua, mùa hè đã đến.

Tiết trời nóng lên, trong nhà không bán món chín nữa. Không

bán hết sẽ dễ hỏng, để nhà mình ăn cũng tiếc lắm nên dứt khoát

không bán luôn.

Mì nước nóng được thay bằng mì lạnh, ăn kèm với dưa góp,

tươi mát và ngon miệng, bán rất chạy.

Ngày hôm đó, Tiền Bích Hà đang kho thịt trong bếp. Khách

hàng cũ thèm giò do nàng làm nên đưa trước tiền cọc để nhờ

nàng làm một phần.

"Á!" Đột nhiên, một tiếng kêu thảm thiết vang lên.

Đỗ Kim Hoa đang nhóm lửa, ngước mắt nhìn lên thì thấy tay

con dâu cả đầm đìa máu tươi, bà hốt hoảng đứng lên: "Sao vậy?

Cắt vào tay à?"

Tiền Bích Hà đau đến mức nói không ra hơi, nước mắt giàn

dụa.

Đỗ Kim Hoa vội vàng múc một gáo nước tưới lên tay nàng. Mới

nhìn thấy vết thương, máu lại bắt đầu tuôn ra, bà cũng sợ tái

mặt: "Sao mà cắt sâu thế này?!"

Ngón trỏ tay trái của Tiền Bích Hà bị cắt một dao, chỗ sâu còn

lộ cả xương. Đỗ Kim Hoa đành đắp phân tro lên cho nàng rồi vội

vàng lấy vải quấn lại, sau đó sang làng bên mời đại phu.

Lúc ngang qua cửa thôn, bà bảo Trần Bảo Âm về nhà chăm

sóc chị dâu của nàng. Trần Bảo Âm nghe xong thì lập tức xin

nghỉ, để sắp nhỏ tự học rồi quầy quạng về nhà.

Vết thương trên tay Tiền Bích Hà rất sâu, gây tổn thương đến

xương, đại phu nói từ rày về sau, ngón tay này khó mà cử động

linh hoạt được.

"Sao mà sơ ý thế? Ngươi đâu phải mới lần đầu nấu ăn, sao lại

cắt vào tay được?" Đỗ Kim Hoa vừa nôn nóng vừa đau lòng.

Tiền Bích Hà ngơ ngác, khuôn mặt trắng bệch giàn giụa nước

mắt, không nói được câu nào.

Đến tối, Tôn Ngũ Nương vào phòng Trần Bảo Âm nói chuyện:

"Đại tẩu có tâm sự."

"Ngươi cũng biết à?" Trần Bảo Âm hỏi.

Tôn Ngũ Nương cắn hạt dưa rồi nhổ vỏ, dán vào tai nàng,

thầm thì nói gì đó.

Trần Bảo Âm nghe mà sửng sốt, nghĩ đi nghĩ lại mới đoán

được chuyện gì: "Vì chuyện này nên khi cắt rau nàng mới thất

thần, sơ ý cắt trúng tay?"

Tôn Ngũ Nương gật đầu, tiếp tục cắn hạt dưa: "Gần như là

thế."

Làm chị em dâu, Tôn Ngũ Nương rất dễ phát hiện Tiền Bích Hà

đang có nguyệt sự.

Năm sau nàng ngưng thuốc. Mấy tháng trôi qua mà vẫn chưa

có thai nên nàng rất nóng vội.

Trần Bảo Âm khẽ nhíu mày.

Tay Tiền Bích Hà không dùng được nữa, việc bán mì nước giao

cho Trần Đại Lang. Hắn khỏe mạnh và thông minh, Tiền Bí Hòa

dạy hắn nhào bột, rắc bột, cắt mì và trang trí món ăn, hắn đều

làm rất tốt.

Nhưng sắc mặt của Tiền Bích Hà ngày càng trở nên tiều tụy.

Trần Đại Lang là người bên gối nàng, biết tâm bệnh của nàng là

gì. Đêm đó hắn trầm ngâm nói: "Chúng ta đến kinh thành tìm

danh y đi."

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play