Nếu Triệu Văn Khúc có thể tiến bộ, ngay cả khi hắn vẫn đánh

bạc thì Triệu lão thái thái cũng sẽ không quá lo lắng. Điều bà lo

sợ nhất là con trai chỉ biết tiêu xài, rồi sau này khi bà qua đời, con

trai sẽ rơi vào kết cục bi thảm. Nhưng hiện tại, nó đã có khả năng

tự lập rồi, bà không còn lo lắng nữa.

"Đứa bé ngoan." Bà nhìn Trần Bảo Âm với ánh mắt yêu thương

và hài lòng: "Văn Khúc của chúng ta là một đứa trẻ tốt. Ngươi

không biết đâu, hồi đó..."

Triệu Văn Khúc của ngày xưa ngoan lắm! Bây giờ hắn hối cải

để bắt đầu một cuộc sống mới, người ta nói lãng tử quay đầu quý

hơn vàng, Triệu lão thái thái cảm thấy đây là một mối hôn sự rất

đúng thời điểm.

"Hồi đó cái gì!" Đỗ Kim Hoa cắt ngang lời bà: "Ngươi nói xong

chưa? Nói xong thì đi ngay!"

Bà không muốn nghe mấy chuyện xưa lắc xưa lơ đó nữa đâu.

Hồi đó thì sao? Tệ là tệ, giảo biện làm gì? Bà không thích

nghe. Đừng dạy hư Bảo Nha Nhi của bà.

Triệu lão thái thái chưa nói xong đã bị Đỗ Kim Hoa đuổi ra khỏi

nhà. Bà ta gấp đến độ kêu to: "Bà thông gia..."

"Ai là thông gia của ngươi?!" Đỗ Kim Hoa trợn mắt: "À! Ngươi

vậy mà dám nung nấu có ý đồ đó ư? Bà già lòng dạ hiểm độc

này, ngươi cút cho ta!"

Vớ lấy cái chổi, Đỗ Kim Hoa đuổi Triệu lão thái thái ra khỏi

nhà.

Rồi quay đầu nói với Trần Bảo Âm: "Cái bà già này đúng là

thâm độc, mấy lời như vậy cũng dám nói ra miệng, ta nhổ vào!"

Thanh danh của Triệu Văn Khúc đã thối hơn nước cống, cho

dù năm đó hắn có chịu ấm ức thì sao nào? Một loạt chuyện bất

lương mà mấy năm nay hắn đã làm cũng chẳng ai oan uổng hắn.

Cô nương nào gả cho hắn sẽ bị người ta chế nhạo suốt đời.

Trần Bảo Âm cúi đầu uống nước: "Ừ, ừ."

Chỉ có Triệu lão thái thái, giả vờ không vui mà đến, thật sự

không vui mà về.

Ngồi trên xe ngựa lắc lư, bà nhớ về chuyện năm đó rồi thở dài

một cách chua xót.

Đông qua xuân đến.

Mùa đông lạnh lẽo nhoắng cái đã trôi sạch, mùa xuân ôn hòa

và ấm áp tới rồi, người ta cũng không nhớ nổi cái lạnh của mùa

đông.

Các thôn dân cởi áo bông, thay vào áo mỏng, bắt đầu một

năm lao động mới.

Trần Bảo Âm mặc váy áo mới, tay cầm nhành liễu mềm, mang

theo tâm trạng vui vẻ đến trường.

Chạy được nửa đường, nàng gặp Cố Đình Viễn: "Trần tiểu

thư."

Trần Bảo Âm dừng bước và đáp lễ: "Cố tiên sinh."

"Trần tiểu thư đến trường ư?" Cố Đình Viễn thẳng lưng hỏi.

"Đúng vậy." Trần Bảo Âm trả lời.

Cố Đình Viễn theo nàng đến trường, hỏi: "Không biết Trần tiểu

thư viết truyện đến đâu rồi?"

"À, không viết nữa." Trần Bảo Âm thuận miệng trả lời.

Cố Đình Viễn bất ngờ nói: "Vì sao?"

Trần Bảo Âm đáp: "Không muốn viết."

Nàng nghĩ đến cảnh tượng sau đó tiểu thỏ yêu sẽ gặp được

báo yêu, đại Yêu Vương, vương tôn công tử, hoàng tử tiền triều,

tiểu tử nhà nghèo, ... chợt cảm thấy nhức nhức cái đầu.

Nhiều quá.

Không muốn viết nữa.

Cố Đình Viễn ngẩn ra, sau đó lộ vẻ tiếc hận: "Câu chuyện kinh

diễm thế tục như vậy bây giờ ngưng viết thì tiếc quá."

Trần Bảo Âm liếc hắn một cái, không nói gì.

Người này quá biết cách dụ người ta, chuyên nói trúng tim đen

người khác, không được tùy tiện phản ứng hắn.

"Tiểu thư, liệu rằng có thể viết một câu chuyện chỉ về hai nhân

vật là tiểu thỏ yêu và thư sinh không?" Cố Đình Viễn dò hỏi:

"Tuyến nhân vật đơn giản hơn thì câu chuyện cũng dễ viết hơn

nhiều."

Trần Bảo Âm nghĩ một lát, chỉ có tiểu thỏ yêu và thư sinh thì

câu chuyện có lẽ sẽ thế này.

Tiểu thỏ yêu xuống núi, gặp thư sinh rồi cắn hắn. Thư sinh bị

dọa sợ, tiểu thỏ yêu cảm thấy hắn yếu đuối nên không hứng thú,

bèn bỏ đi.

"Không được." Nàng lắc đầu.

Nhưng Cố Đình Viễn nói tiếp: "Tại sao thư sinh lại bị dọa? Hắn

đọc sách thánh hiền, lá gan chưa chắc đã yếu ớt như bề ngoài."

Trần Bảo Âm nhìn hắn rồi hỏi: "Vậy, ý của ngươi là?"

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play