Nếu muốn sức lao động, cũng có nốt, hắn và đại ca khỏe như

voi, không sợ khổ không sợ mệt!

Trần Bảo Âm dừng cắn hạt dưa, chống má suy tư: "Thuê cửa

hàng không dễ."

"Ca biết chứ." Nói đến đây, Trần Nhị Lang không khỏi đấm một

phát: "Ca đã tìm rất lâu rồi nhưng không có cửa hàng nào thích

hợp."

Lê Hoa trấn là một trấn nhỏ, hầu hết cửa hàng trong thị trấn

đều là cửa hàng lâu đời có danh tiếng và được dùng để truyền lại

cho đời sau, rất ít người bán hoặc cho thuê.

"Cứ xem trước đi." Trần Bảo Âm nói: "Đợi có cửa hàng phù

hợp cho thuê thì chúng ta thuê ngay."

Trần Nhị Lang vừa kinh ngạc vừa vui mừng: "Bảo Nha Nhi,

muội đồng ý à?" Nếu Bảo Nha Nhi đồng ý, vậy cha mẹ gần như

cũng đồng ý, nương rất nghe lời Bảo Nha Nhi, hắn cũng biết.

"Tại sao không đồng ý chứ?" Trần Bảo Âm tiếp tục cắn hạt

dưa: "Đây là chuyện tốt, nhà chúng ta sớm muộn gì cũng phải lên

trấn."

Trần Nhị Lang chợt nghĩ đến điều gì đó, gãi đầu rồi cười hì hì:

"Phải, Kim Lai sớm muộn gì cũng phải lên trấn đọc sách."

Bảo Nha Nhi chỉ có thể dạy vỡ lòng cho Kim Lai, muốn học Tứ

thư Ngũ kinh một cách đàng hoàng vẫn phải nhờ tiên sinh.

Mắt Trần Bảo Âm chợt lóe, không nói gì.

Cố Đình Viễn từng nói, hắn sẵn lòng thu nhận con cháu Trần

thị nhập môn. Kim Lai Ngân Lai, nhất định phải bái hắn, với điều

kiện nàng phải... đính hôn với hắn.

"Ừm." Nàng ậm ừ.

Nếu nàng không có duyên với Cố Đình Viễn thì Kim Lai Ngân

Lai phải lên trấn trên bái tiên sinh đọc sách.

Dù sao thì cả nhà cũng sắp lên trấn sống, nguyên nhân là gì

ngược lại không quá quan trọng. Nàng không nhiều lời, chỉ nói:

"Tích cóp bạc đi, tiền thuê cửa hàng trên trấn không rẻ đâu."

"Còn phải nói ư?" Trần Nhị Lang vừa hâm mộ vừa đau lòng:

"Ca hỏi thăm rồi. Chỗ rẻ rẻ cũng phải ba mươi lượng bạc một

năm. Chỗ tốt hơn một tí có khi lên đến năm mươi lượng."

Nếu hắn sở hữu vài cửa hàng và cho thuê chúng, tiền thuê

hàng năm đố mà tiêu hết! Nghĩ đến đây quả thật muốn ngã

xuống đất lăn lộn quá. Ước! Ước!

"Chú ý kỹ vào." Trần Bảo Âm nói.

Nàng là một cô nương, lại phải dạy học nên không có thời gian

lang thang mãi trên trấn. Nhưng Trần Nhị Lang thì khác, hắn bán

đồ ăn cùng và đại ca đại tẩu, ngày nào cũng vào thành, tiện thể

nghe ngóng thông tin.

"Muốn đón Lan Lan và Kim Lai Ngân Lai vào thành không?"

Nàng hỏi Trần Nhị Lang: "Đêm nay có hoa đăng, đẹp lắm."

Trần Nhị Lang cũng muốn vào thành chơi, còn bọn nhỏ...

"Để ca hỏi đại ca đại tẩu xem."

Trần Đại Lang ngược lại cũng muốn dẫn Lan Lan vào thành

ngắm hoa đăng, năm ngoái nhà kiếm được tiền, có dư dả nên

bằng lòng tiêu cho bọn nhỏ.

"Vậy được rồi." Trần Nhị Lang cũng nói. Hắn không muốn

mang hai thằng oắt vào thành, chỉ hắn và Tôn Ngũ Nương thì

khỏe hơn. Hai đứa kia quậy như quỷ, còn phải phân tâm chăm

sóc chúng, phiền muốn chết.

Trần Hữu Phúc và Đỗ Kim Hoa không đến, họ không tò mò

cũng không thích chạy lung tung, cho dù Trần Bảo Âm ra tay kì

kèo, Đỗ Kim Hoa cũng không nể tình, trực tiếp đẩy nàng ra ngoài:

"Đi, đi, tự chơi đi."

Chạng vạng tối, tám người đánh xe ra vào thành.

Trần Bảo Âm và hai tẩu tử ở trong xe, bọn nhỏ lúc thì chạy, lúc

thì ngồi xe, hai nam nhân trưởng thành đi bộ theo.

Đi được nửa đường thì gặp tỷ đệ Cố Thư Dung và Cố Đình

Viễn.

"Ơ, Cố huynh đệ!" Trần Nhị Lang tinh mắt, nhìn thấy trước và

cất tiếng chào hỏi.

Cố Đình Viễn quay đầu lại, lộ ra nụ cười vui mừng: "Trần nhị

ca!"

Lại nhìn về phía Trần Đại Lang: "Trần đại ca."

"Đại tẩu, Nhị tẩu."

"Lan Lan, Kim Lai, Ngân Lai."

Cuối cùng, tầm mắt của hắn mới rơi vào trên người Trần Bảo

Âm, mang theo một chút ngọt ngào, nhẹ giọng nói: "Bảo Âm."

"Bốp!" Trần Nhị Lang đập vào lưng hắn: "Gọi kiểu gì đấy?"

Cố Đình Viễn liếc hắn một cái, không nói gì.

Cố Thư Dung ở bên cạnh nén cười, tụt lại sau hai bước, chờ xe

la đuổi tới rồi chào hỏi Tiền Bích Hà, Tôn Ngũ Nương và Trần Bảo

Âm.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play