Lần này nàng ấy nghe lời nương đến bới móc Hoa thẩm, phải

gọi là nàng thẳng tính hào hùng, ăn hạt dưa, đứng ở cửa nhà

Hoa thẩm mắng cả buổi chiều.

Khát rồi thì sang nhà bên cạnh xin người ta một chén nước

uống, uống xong tiếp tục đi ra mắng. Cứ nói nàng ấy gả tới đây

mấy năm nay đã thấy không biết bao nhiêu hành động hèn hạ

của Hoa thầm.

Làm gì có chỗ nào cấm nói chuyện chứ? Chỗ nào cũng nói

được.

Ban đầu Hoa thẩm cũng ra mắng chửi lại nàng ấy, nhưng sau

đó sức lực có hạn chống đỡ hết nổi, bèn đóng cửa làm ngơ.

Tôn Ngũ Nương mắng đến chạng vạng tối, đến giờ ăn cơm

mới ngẩng đầu ưỡn ngực rút lui.

"Bảo Nha Nhi, Nhị tẩu trút giận cho ngươi rồi!" Vào cửa, nàng

ấy cao giọng nói.

Trần Bảo Âm đang ở trong phòng viết gì đó.

Được Cố Đình Viễn gợi ý, nàng cảm thấy mình cũng có thể viết

thoại bản. Nói không chừng có thể kiếm tiền ấy chứ?

Nghe thấy Tôn Ngũ Nương nói vậy, ngòi bút nàng dừng lại,

nhớ tới chuyện kia, chuyện không vui đã quên lại tự dưng chiếu

lại trong đầu.

Vô duyên vô cớ bị người ta chán ghét, sao có thể không có

cảm giác gì chứ?

"Đa tạ Nhị tẩu." Nàng đặt bút xuống, đi ra cửa, nói cảm ơn

Tôn Ngũ Nương.

Tôn Ngũ Nương xua tay nói: "Ngươi khách sáo gì chứ? Bọn

đều đã sớm coi ngươi như muội muội của mình. Ai bắt nạt ngươi

thì chính là đang bắt nạt ta, ta tuyệt đối sẽ không dễ dàng bỏ qua

cho người đó!"

Hoa thẩm bị mắng đến mức xám xịt không dám lộ mặt ra

ngoài. Hơn nữa sau khi biết được Cố Đình Viễn cố ý đến nhà Trần

Bảo Âm xin lỗi, lại vừa thẹn vừa tức.

Thanh Thanh tức đến phát khóc, cũng không có mặt mũi ra

ngoài nữa, Hoa thẩm còn mắng nàng ấy: "Đồ nha đầu nhu

nhược! Ngươi xấu hổ cái gì? Trần Bảo Âm cũng không xấu hổ,

ngươi xấu hổ cái gì?"

Bà ta nuốt không trôi lời nói này của người ta, Cố Đình Viễn

chướng mắt khuê nữ của bà ta, là Cố Đình Viễn không có mắt

nhìn, bà ta ra cửa nói cùng người nói: "Thanh Thanh nhà ta mới

là cô nương tốt! Dịu dàng, hiền lành, biết cương biết nhu! Vậy

Trần Bảo Âm đâu? Biết chữ thì sao chứ? Biết khâu vá bồi bổ

chồng sao? Biết giặt quần áo nấu cơm sao? Nàng ta thì biết cái

quái gì?"

"Lại còn có tính tình mạnh mẽ, các ngươi đều coi nàng ta là

người dịu dàng lễ độ, đó là do không thấy lúc nàng ta khóc lóc

om sòm thôi! Nàng ta ở trước mặt của ta miệng phun ra một câu

vô lễ rồi hai câu vô lễ, răng nanh sắc bén, chống đối trưởng bối,

tú tài nếu cưới nàng ta về chỉ tổ mất mặt!"

Mọi người chưa từng thấy Trần Bảo Âm mạnh mẽ, chỉ thấy bản

lĩnh của nàng. Huống chi, mạnh mẽ thì sao chứ? Người dám nói

nàng thế này thế kia không nhiều lắm, không thấy Triệu tài chủ

nhận nàng làm nghĩa muội sao? Thể diện của nàng cao quý bao

nhiêu chứ!

Lời này lọt vào tai Đỗ Kim Hoa, làm sao bà còn ngồi yên được?

Lập tức đi tìm Hoa thẩm tính sổ.

"Khuê nữ nhà ta đụng chạm gì đến ngươi sao? Ngươi lại còn

nói nàng thế này thế nọ?" Đỗ Kim Hoa không nói hai lời, lập tức

bắt đầu: "Lão nương không giữ mặt mũi cho ngươi nữa! Dám bắt

nạt khuê nữ của ta!"

Hoa thẩm cũng không phải dạng vừa, hai lão thái thái cãi

nhau, thật sự khó phân thắng bại.

Hàng xóm xung quanh tốt bụng khuyên can.

Cố Đình Viễn cũng nghe nói vậy, vội vàng chạy tới: "Trần cô

nương là cô nương tốt nhất trên đời!"

Đỗ Kim Hoa và Hoa thẩm đồng thời dừng tay, nhìn về phía hắn

hỏi: "Trần cô nương nào?"

Cô nương trong thôn này, có rất nhiều cô nương đều là Trần

cô nương!

Cố Đình Viễn nhìn về phía Đỗ Kim Hoa, rồi thu hồi tầm mắt,

mím môi, thẹn thùng nói: "Bảo Âm, Trần Bảo Âm."

Dứt lời, Đỗ Kim Hoa hừ một tiếng: "Đương nhiên rồi!"

Hoa thẩm như là bị tát mạnh vào mặt, vẻ mặt thất bại, chỉ vào

hắn, tay run rẩy, nói: "Ngươi, ngươi đó! Ngươi đọc sách nhiều,

đọc đến mức hỏng đầu óc rồi! Ngay cả mắt nhìn cũng không tốt!"

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play