Trần Bảo Âm lập tức nói: "Chúng ta từ từ làm cho hắn không

lêu lổng nữa, không để cho hắn thoáng một cái lại ra ngoài lông

bông. Hắn nhịn lâu như vậy, người thả hắn ra ngoài một chuyến

thì đã sao."

Triệu lão thái thái lập tức vội vàng nói: "Khó khăn lắm nó mới

sửa được, lại đụng vào những thứ kia không phải lại trở nên hư

hỏng sao?"

Đánh bạc là nghiện, thắng tiền hãy thua tiền đều sẽ nghiện,

thật khó khăn Triệu Văn Khúc mới có một thời gian không đụng

vào, sao có thể lại câu hắn?

"Hắn đã sửa được rồi sao?" Trần Bảo Âm nhướng mày: "Nếu

hắn sửa được rồi thì vì sao còn muốn đi ra ngoài?"

Triệu lão thái thái sửng sốt.

"Lúc trước hắn không đi, không phải là không muốn đi mà là

có chuyện khác làm cho hắn phân tâm nên mới không đi." Trần

Bảo Âm nói.

Triệu lão thái thái không chút nghĩ ngợi lập tức nói: "Vậy ngươi

lại tìm cho nó một việc làm. Còn sao chép sách không?"

Lần trước sao chép sách rất có tác dụng, nhốt hắn lâu như

vậy.

"Người phải cho hắn khoan khoái thoải mái." Trần Bảo Âm kiên

nhẫn nói: "Hắn đã chép sách lâu như vậy, ngài không cho hắn

chút ngọt ngào thì hắn muốn hất chân sau."

Triệu Văn Khúc không hoàn toàn giống dân cờ bạc. Con bạc

thuần khiết, Trần Bảo Âm chưa từng thấy qua. Nhưng mà, vừa

đánh bạc, lại sắc, suốt ngày ăn chơi đàn đúm không về nhà thì

nàng gặp qua không ít.

Như Đỗ Kim Hoa mắng nàng, đó gọi là có tiền đốt. Nếu không

có chuyện gì để làm thì sẽ tiêu tiền.

Nhưng bảo Triệu Văn Khúc làm việc thì cũng phải để cho hắn

nghỉ ngơi. Giống như hai ca ca của nàng và tẩu tẩu, mỗi ngày làm

việc vất vả, thỉnh thoảng cũng được nghỉ ngơi để hít thở, cắn hạt

dưa, nói chuyện phiếm, tiêu một chút tiền cho bản thân vui vẻ.

"Sau khi người trở về, bảo hắn đưa một cái lò sưởi tới đây."

Trần Bảo Âm nói: "Trong học đường của ta lạnh lẽo, tay bọn nhỏ

đều bị lạnh, bảo hắn mang bếp và một ít than đến."

Triệu lão thái thái vừa nghe, nàng lại muốn đồ, bản năng cũng

không hài lòng lắm. Cúi mặt, nói: "Nó thậm chí còn không ăn

cơm, có chịu đến không?"

Trần Bảo Âm lập tức nói: "Vậy ngài nói với hắn, chậm nhất là

qua tết Nguyên Tiêu, nếu ta còn không đồng ý thì sẽ không cần

con gái nuôi như ta nữa."

Ba tháng là đủ rồi.

Triệu lão thái thái trừng mắt: "Cái gì?!"

"Đến lúc đó, chúng ta đổi trò mới." Trần Bảo Âm trấn an nói:

"Ký khế thư, người không cần sợ hãi."

Trong lòng Triệu lão thái thái giống như mèo cào, không nhịn

được hỏi: "Đổi chiêu mới gì?"

"Có mấy cái, ta còn chưa nghĩ ra là dùng cái nào." Trần Bảo

Âm lại nói: "Được rồi, không nói với người nưa, ta phải trở về

nhìn bọn nhỏ."

Không nói nhiều với lão thái thái nữa, nàng đứng dậy mở rèm

cỏ ra rồi đi ra ngoài.

Triệu lão thái thái ở phía sau kêu "này này" cũng không gọi

được người quay lại. Đỗ Kim Hoa liếc bà ta một cái, vừa đắc ý

vừa khinh miệt: "Có một số người, chỉ có thể sinh ra cái loại hư

hỏng. Còn một số người thì lại sinh ra cô nương thanh khiết

thông minh."

Bảo Nha Nhi của bà năng lực mạnh! Lão bà tử này tức giận

muốn chết mà vẫn còn phải quay lại xin ý kiến.

Triệu lão thái thái hung hăng trừng mắt nhìn bà một cái, đứng

dậy rời đi.

Đỗ Kim Hoa lớn tiếng nói: "Không tiễn."

Triệu gia.

Triệu lão thái thái xuống xe ngựa, cố gắng che đi sự tức giận

và bất bình trên mặt, giả vờ ngu ngơ không biết gì đi tới cửa

phòng Triệu Văn Khúc, gõ cửa.

"Nhi tử." Bà ta chậm rãi nói: "Mẫu thân biết con không muốn

mẫu thân không ép con."

Trong phòng, Triệu Văn Khúc vừa mới thức dậy sau một giấc

ngủ. Ngồi ở bên cạnh bàn, rót một ly nước lạnh, nhìn về phía

cửa.

"Nhưng mà, mẫu thân thật sự rất thích nha đầu kia rồi!" Lúc

nói lời này, Triệu lão thái thái nắm chặt lòng bàn tay, mới không

để cho mình nghiến răng nghiến lợi: "Như vậy, nếu qua năm mới,

qua tết Nguyên Tiêu, nha đầu kia còn không đồng ý thì coi như

thôi!"

Triệu Văn Khúc đang uống nước dừng một chút, buông ly

xuống: "Thật sao?"

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play