Đỗ Kim Hoa khẽ cười một tiếng: "Sao? Bà không phải là lão

thái bà sao?" Mỗi ngày đều bị người ta gọi là lão thái thái, thật

đúng là gọi ra tôn quý!

Triệu lão thái thái tức giận không chịu nổi, muốn lý luận với

bà, Trần Bảo Âm hắng giọng, nói: "Triệu lão thái thái, ta gọi người

một tiếng lão thái thái." Bà ta là trưởng bối, lại là cố chủ, Trần

Bảo Âm cần phải khách sáo đối với bà ta.

Nhưng Đỗ Kim Hoa thì không cần, bọn họ là người bình đẳng,

Đỗ Kim Hoa lại không hiếm lạ bà ta cái gì, gọi bà ta một câu lão

bà tử thì sao chứ?

"Bà cứ chờ cho ta!" Triệu lão thái thái trừng mắt nhìn Đỗ Kim

Hoa một cái: "Lúc này ta không có thời gian cãi nhau với bà!"

Nhìn về phía Trần Bảo Âm, ánh mắt lộ ra vẻ bất mãn: "Ngươi

giải thích cho ta!"

Lời giải thích làm cho bà ta không hài lòng thì bà ta sẽ không

đồng ý!

Trần Bảo Âm lập tức nói: "Người nói, đến bây giờ người bỏ sức

ra đều là người. Vậy ta hỏi người, hơn một tháng nay, Triệu công

tử đi ra ngoài bao nhiêu lần?"

Triệu lão thái thái suy nghĩ lại một lúc, nhi tử có đi qua trấn

nhưng theo gia phó nói, đại gia chỉ uống rượu ăn cơm cũng

không làm gì khác.

"Đó là do ta quản giáo!" Bà ta dùng sức chống nạnh: "Ta để

cho gia phó đi theo giữ nó!"

Trần Bảo Âm không nhanh không chậm lại nói: "Chẳng lẽ trước

khi người mời ta thì chưa từng quản giáo, chưa từng để gia phó

giữ sao?"

Triệu lão thái thái nghẹn một tiếng, trên mặt dần dần đỏ lên,

môi run rẩy, hung hăng trừng nàng, lại không đủ sức lực.

"Người đã quản, cũng đã kìm kẹp, đúng không?" Đương nhiên

Trần Bảo Âm biết, nàng không nhanh không chậm nói: "Nhưng

người không quản lý được, có phải hay không?"

Cho nên, nói nàng cái gì mà sức lực cũng không chịu bỏ ra,

đúng là không công bằng.

Ít nhất nàng cũng có ý tưởng.

Triệu lão thái thái nhìn biểu cảm nhàn nhã của nàng, rất muốn

nói gì đó để phản bác nàng, nhưng vắt hết óc cũng nghĩ không ra

phải phản bác như thế nào.

"Bà cũng đừng làm cho Bảo Nha Nhi nhà ta không thoải mái!"

Lúc này Đỗ Kim Hoa có lời nói: "Bà bỏ ra chút sức thì sao chứ?

Đó không phải là nhi tử của bà sao? Bà không nên quan tâm

sao?"

Triệu lão thái thái trừng mắt qua, đó là nhi tử của bà ta, đương

nhiên là bà ta muốn quản tâm, nhưng bà ta cũng bỏ tiền ra để

mời Trần Bảo Âm quản giáo. Không phải Trần Bảo Âm cũng phải

bỏ công sức ra sao?

"Mỗi ngày ngươi đều ngồi ở trong thôn, không hề làm gì cả, lại

muốn của ta một trăm mẫu đất, ta không làm!" Triệu lão thái thái

vỗ bàn nói.

Bà ta đau lòng một trăm mẫu đất kia!

Trần Bảo Âm cười cười, nói: "Người muốn vi phạm khế ước?

Được thôi." Không phải chỉ là một trăm mẫu đất thôi sao? Nàng

cũng hoàn toàn không hiếm lạ gì.

Ban đầu không phải Triệu Văn Khúc ác bá háo sắc, nàng lo

lắng có phiền toái sao? Hiện tại Triệu Văn Khúc không có hứng

thú gì đối với nàng nữa, việc mua bán này không làm cũng được.

"Chúng ta tìm người trung gian, hủy bỏ khế thư, một trăm

mẫu đất có thể không cho, nhưng tiền đặt cọc lúc trước ta cũng

sẽ không trả." Nàng dứt khoát nói.

Triệu lão thái thái nghe nàng thống khoái như vậy, trong lòng

lại chột dạ, nhúc nhích mông, nói: "Ta nói hủy bỏ khế thư lúc

nào? Ta không nói vậy."

"Vậy chuyến này người tới là sao?" Trần Bảo Âm hỏi.

Triệu lão thái thái ngập ngừng, ngón tay ở trên quải trượng

vuốt ve qua lại, nói: "Ngươi bỏ ra chút sức lực này, ta thấy cũng

đáng giá mười mẫu đất."

Trần Bảo Âm liền cười nói: "Lão thái thái, ta không thiếu mười

mẫu đất này."

Nàng là người đã từng trải qua cuộc sống giàu có, đừng nói là

mười mẫu đất, cho dù cho nàng một trăm mẫu đất, nàng cũng

không sống được cuộc sống của thiên kim Hầu phủ. Thật đúng là

hiếm lạ một chút ruộng đất này sao?

Trong nhà bây giờ cũng không thiếu mấy thứ này. Nghèo thì

nghèo nhưng ca ca tẩu tẩu đều tiến bộ, sớm muộn gì cũng có thể

kiếm được mười mẫu đất này.

Hơn nữa, bây giờ cũng không tính là nghèo.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play