Hơn nữa gần đây trong nhà kiếm được, hạt dưa rang kiếm

được hơn một hai lượng, Trần Nhị Lang đánh xe kiếm được hơn

200 văn cùng với tiền bán mì nước.

"Cái này tính là gì chứ, còn chưa đủ mua một trạch viện." Trần

Bảo Âm cầm ví tiền của mình đứng lên, nói: "Mua một tòa nhà

trong trấn mà không có hai ba trăm lượng thì không mua được.

Người không thấy nhị ca thèm như vậy rồi sao?"

Trần Nhị Lang còn tưởng rằng mình che giấu rất tốt, nhưng ai

cũng biết hắn động tâm.

"Làm giấc mộng xuân thu của hắn!" Đỗ Kim Hoa nói. Hai ba

trăm lượng ư? Hãy mơ đi!

Đừng thấy bây giờ trong nhà có số tiền này, nhưng 30 lượng

trong số đó là lúc trước nói để cho Kim Lai đi học. Đi học cũng

mất nhiều tiền. Hiện tại Đỗ Kim Hoa rõ ràng hơn ai hết. Lần trước

bà hỏi Kim Lai, rõ ràng có một bộ bút mực và giấy sao lại không

dùng?

Kim Lai nói không nỡ dùng. Đỗ Kim Hoa lập tức nói, không

phải có nhiều như vậy sao? Kim Lai lại nói, chỉ có một trăm tờ,

dùng một tờ thì sẽ ít đi một tờ.

Bộ bút mực và giấy kia là Triệu Văn Khúc cho, bọn nhỏ đọc

sách đều có một bộ. Đỗ Kim Hoa vốn định nói, dùng hết rồi lại

mua cho hắn. Đợi đến khi bà nghe Kim Lai tính toán giá cả thì lập

tức không nói nên lời này nữa.

Một bộ giấy bút mực là 666 văn tiền, chỉ tính một tập giấy phải

hơn hai trăm văn. Một trăm tờ giấy, là hơn hai trăm văn tiền, vậy

một tờ là hai văn tiền!

Mười tờ giấy là có thể mua một cân thịt lợn! Hai mươi tờ giấy,

đó là một cái chán giò lớn! Kim Lai tính toán rõ ràng, nào còn nỡ

dùng nữa chứ? Vốn là một tờ cũng không nỡ dùng.

Đọc sách đắt như vậy, Kim Lai mới bắt đầu học, không biết

còn phải tốn bao nhiêu tiền nữa. Mua một ngôi nhà ư? Cứ chờ đi!

Vốn còn cảm thấy 50 lượng bạc rất nhiều, nghĩ đến chuyện

Kim Lai đi học, Đỗ Kim Hoa không cảm thấy nhiều nữa. Bà thở

dài rồi nói: "Không còn sớm nữa, trở về phòng ngủ đi."

"Haiz." Trần Bảo Âm đứng dậy ôm tiền rời đi.

Đi đến cửa nàng lại quay người lại, nói: "Mẫu thân, người

đừng buồn rầu, chúng ta có thể được đi học cũng có thể mua

được trạch viện."

Nhìn khuôn mặt khuê nữ cười rộ lên sáng lạn đáng yêu, trong

lòng Đỗ Kim Hoa bình tĩnh.

Đúng rồi, trước khi Bảo Nha Nhi trở về có ai muốn cho đứa

nhỏ đi học chứ? Tóm lại là hơn bảy lượng bạc. Nhưng bây giờ thì

sao? Kim Lai đã đi học, tiền bạc trong nhà còn nhiều hơn.

Cuộc sống sẽ tốt hơn, Đỗ Kim Hoa nghĩ thầm. Có Bảo Nha Nhi

cùng bà cố gắng, giúp một nhà già trẻ tiến lên, sao có thể không

tốt được đây? Nếu như không tốt lên được, chính là bỏ sức không

đủ dùng, lại cố gắng thêm là được!

"Ai buồn chứ?" Bà lập tức căng mặt lên: "Đừng bận tâm, ngủ

đi."

Sau khi khuê nữ trở về phòng, một lần nữa bà cài cửa phòng

lại, đẩy bình tiền xuống dưới gầm giường, vỗ vỗ tay rồi trèo lên

giường.

Nghĩ đến dưới gầm giường là hơn 50 lượng bạc thì bà lại thấy

nóng lòng.

Hơn 50 lượng bạc! Ông trời, đời này Đỗ Kim Hoa cũng không

ngờ sẽ có một ngày mình có thể giữ được nhiều tiền như vậy.

"Chúng ta không thể bạc đãi Bảo Nha Nhi." Bà nói.

Không có Bảo Nha Nhi, không có nàng một lòng vì gia đình

này mà suy nghĩ, vì ca tẩu mà suy nghĩ, vì cháu trai cháu gái suy

nghĩ thì nào có cuộc sống như bây giờ.

"Không ai nói bạc đãi con bé." Trần Hữu Phúc kinh ngạc nói.

Đỗ Kim Hoa trong lòng căng thẳng, thấp giọng nói: "Sau này,

thay đổi nửa năm chia tiền một lần đi?"

Lần này không ai hỏi. Đợi đến sau này, kiếm được nhiều, vẫn

như cũ hàng tháng chia tiền cho Bảo Nha Nhi, lão đại lão nhị còn

đồng ý không?

"Đều được." Trần Hữu Phúc nói: "Bọn trẻ đồng ý là được."

Dù sao ông không quan tâm. Quản gia có Đỗ Kim Hoa, đếm

tiền có Bảo Nha Nhi, ông chỉ cần giữ hai đứa con trai hiếu thuận

thành thật không gây chuyện là được.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play