Trần Nhị Lang á khẩu không nói nên lời, Đỗ Kim Hoa cũng nghi

ngờ nhìn sang.

Nhưng bà hiểu con trai mình, người mặc dù không thành thật

nhưng tâm địa không xấu. Nhìn xung quanh hàng xóm láng giềng

đều đang xem náo nhiệt, còn cao giọng hô: "Nhà Hữu Phúc, Nhị

Lang nhà ngươi làm cái gì vậy?"

"Không làm gì cả!" Đỗ Kim Hoa cao giọng hô lên, sau đó nhìn

về phía con dâu thứ hai,"Còn ngại không đủ mất mặt! Trở về

phòng các ngươi mà náo loạn!"

Một chút chuyện nhỏ nhặt làm lớn thành như vậy, Đỗ Kim Hoa

không kiên nhẫn cắt đứt cuộc cãi vã, tự mình trở về phòng náo

loạn đi.

Trần Nhị Lang bị Tôn Ngũ Nương nhéo tai kéo vào phòng, cửa

vừa đóng động tĩnh nghe không được rõ. Những người khác nên

làm gì thì làm, lúc ăn cơm gọi một tiếng. Cũng không có ai chờ

bọn họ như thường dọn cơm.

Hai người qua một lúc mới đi ra, nhìn không có chuyện gì trên

mặt Tôn Ngũ Nương còn có chút ghét bỏ.

Trần Bảo Âm tốt chuyện cố ý hỏi một câu: "Nhị ca, dỗ dành

được Nhị tẩu rồi?"

Dứt lời, chỉ nghe Tôn Ngũ Nương hừ một tiếng còn Trần Nhị

Lang thì ngây ngốc cười: "Nhị tẩu ngươi lòng dạ rộng lớn, trong

bụng Tể tướng có thể chống thuyền*, hào phóng, sao lại tức giận

với ta?"

* Một câu tục ngữ để chỉ một người rộng lượng, khoan dung

nhân từ. Nguồn tham khảo: Baidu Bách khoa toàn cầu - Tể tướng

có thể chống đỡ thuyền trong bụng

Lời này vừa nói ra, Tôn Ngũ Nương nặng nề hừ một tiếng.

Ngay sau đó lại không nhịn được "phì" cười, trừng mắt nhìn hắn

lại véo một cái: "Ăn cơm của ngươi! Ăn xong đi làm đi!"

Vậy tức là không có việc gì, Trần Bảo Âm cười tủm tỉm cúi đầu

tiếp tục ăn cơm.

Buổi chiều, Trần Bảo Âm nghỉ trưa, đến học đường.

Trời lạnh, bọn nhỏ đọc sách rất lạnh. Trong lòng nàng nghĩ, lần

sau Triệu Văn Khúc tới không thì hỏi hắn ít than củi?

Cũng không biết hắn chép sách như thế nào rồi.

Triệu lão thái thái hẳn là sẽ hài lòng chứ? Nàng nghĩ cho Triệu

Văn Khúc một chiêu tốt như vậy. Có gì ý nghĩa hơn đọc sách?

Phải nói Triệu Văn Khúc đánh bạc háo sắc chính vì nhàn rỗi.

Tìm cho hắn một việc làm hắn tự nhiên không rảnh đi đánh bạc

ăn chơi đàng điếm. Chép sách cho bọn nhỏ ý nghĩa như vậy? Lợi

người lợi mình. Hy vọng có thể bồi dưỡng được tâm trí hắn.

Trần Bảo Âm nghe ngóng trong thôn, Triệu Văn Khúc ban đầu

cũng là một đứa nhỏ không tồi, còn được lão tài chủ kỳ vọng rất

lớn. Là sau này xảy ra chuyện, phảng phất là Triệu Văn Khúc bị

trúng mỹ nhân kế bị lừa gạt tình cảm, lão tài chủ dạy dỗ quá

đáng một chút, hắn liền biến thành như vậy.

Trần Bảo Âm không biết lão tài chủ dùng thủ đoạn gì, tóm lại

Triệu Văn Khúc đã biến thành bộ dáng như bây giờ cũng không

phải là người tốt. Trần Bảo Âm cũng không có ý định dạy dỗ hắn

tốt, nàng không có bản lĩnh đó. Nàng cùng Triệu lão thái thái

đánh cuộc chỉ là để cho Triệu Văn Khúc không còn lưu luyến sòng

bạc, thanh lâu nữa.

Điều này không khó. Mọi việc đều không thoát khỏi hai chữ

"thói quen", để Triệu Văn Khúc ít đi, từ ba ngày không đi, đến

năm ngày không đi, chậm rãi mười ngày nửa tháng không đi.

Ngay từ đầu, trong lòng hắn còn nhớ thương, thời gian dài sẽ

không còn nhớ thương như vậy. Làm một cái gì đó khác cũng

được.

"Bảo Nha Nhi?" Đột nhiên có người gọi nàng.

Trần Bảo Âm đang đứng ở cửa học đường phơi nắng tiện giám

sát bọn nhỏ đọc sách, nghe tiếng giương mắt nhìn lại, kinh ngạc

đi tới nói: "Cố tỷ tỷ? Tỷ tìm ta?"

"Phải" Trên mặt Cố Thư Dung nở nụ cười ôn nhu từ trong tay

áo lấy ra một hộp son phấn, nắm lấy tay nàng đặt vào lòng bàn

tay nàng,"A Viễn mua cho ta nhiều lắm ta dùng không hết, chia

cho muội một hộp đừng ghét bỏ."

Trần Bảo Âm nhất thời như bị bỏng tay, mạnh mẽ muốn rút về,

trên mặt có chút tức giận.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play