Uông Nhận ngủ cũng không yên, cho dù ngủ nhưng trong lòng giống như nắm một sợi dây đàn, cho nên khi nghe được động tĩnh phát ra từ giường 12, anh lập tức mở mắt, xốc áo khoác ra đi xuống giường.
"Cô làm sao vậy?" Uông Nhận đứng bên cạnh La Vũ Vi, bật đèn nhìn cô.
Cô gái trên giường không trả lời, chỉ hàm hồ hừ vài tiếng, Uông Nhận phát hiện cô nhíu mày, khóe mắt ướt át, đúng là khóc. Sắc mặt của cô còn vô cùng kỳ quái, trắng không ra trắng, đỏ không ra đỏ, thậm chí trên cổ còn nổi mẩn.
Uông Nhận: "...!"
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT