Mí mắt Thẩm Ý nặng như thể nặng nghìn cân, cậu cố gắng mở ra một chút nhưng tầm mắt cũng chỉ mơ mơ hồ hồ.
Thế giới quay cuồng trong mắt cậu, ngay sau đó cậu được người nào đó đỡ dựa vào mép giường.
Thẩm Ý hô lên một tiếng mềm như bông, giọng nói nhẹ nhàng không chút sức lực: “Tần Thâm?”
Người đối diện cứng tay hồi lâu mới gắng gượng nói: “Là tôi, cậu uống chút cháo đi, cậu ngủ lâu quá rồi, dạ dày không có gì thì khó chịu lắm.”
Thẩm Ý ngủ từ lúc Tần Trì Trì tan học là bốn giờ chiều đến gần chín giờ tối, còn không ăn cả cơm chiều, nhìn cậu có vẻ yếu đi vài phần.
Thế giới trước mắt Thẩm Ý không còn xoay tròn nữa, sau khi nhìn rõ hơn chút cậu mới quay qua nhìn Tần Thâm ở cạnh.
Khi ngửi được mùi cháo trong tay anh Thẩm Ý không nhịn được mà mỉm cười: “Anh còn biết nấu ăn nữa á?”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT