Trước đó Thẩm Ý đã từng kéo được mũ của Tần Trì Trì lại, bé theo phản xạ mà cho rằng lần này ngã Tần Thâm cũng sẽ tóm được mình.
Đến tận khi tiếng bạch vang lên, thằng bé vẫn không kịp phòng bị gì, ngã thẳng vào vũng nước nhỏ.
Tần Trì Trì ngơ ra tại chỗ, trên vai đeo chiếc cặp sách nhỏ như đeo một chiếc mai rùa nặng nề, hơn nửa ngày vẫn không nhúc nhích nổi.
Tần Thâm đứng một bên nhìn cậu bé ngã, gương mặt lạnh lùng của anh thản nhiên nở một nụ cười, hiển nhiên là thật lòng hơn nhiều so với kiểu cười bình thường của anh với Tần Trì Trì.
Anh cầm ô ho nhẹ một tiếng rồi đi về phía trước, một tay xách theo Tần Trì Trì, nhấc thằng bé dính bùn khắp người trên nền đất lên.
Đôi mày nhỏ của Tần Trì Trì cau lại thật chặt, hai chân lại chạm đất. Cậu bé cúi đầu nhìn chiếc áo mưa trên người mình đang dính đầy nước bùn, một lúc lâu sau mới tức tối ngước mắt lên: “Chú không kéo con lại!”
Tần Thâm tự biết bản thân đuối lý, nhưng nhìn nhóc con đang dính đầy bùn khiến anh không thể kìm được khóe môi đang nở nụ cười của mình.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play