Khác với những đứa trẻ cùng tuổi hoạt bát ồn ào, Tần Trì Trì luôn rất ít thể hiện biểu cảm trên khuôn mặt.
Thẩm Ý cúi đầu, nhìn thấy ánh mắt lấp lánh của Tần Trì Trì dần tối lại, gương mặt nhỏ cũng dần căng thẳng. Lúc này cậu mới nhận ra, thực ra cảm xúc của Tần Trì Trì cũng rất nhiều, chỉ là phần lớn đều ẩn giấu trong đôi mắt ấy.
Thẩm Ý khẽ ho một tiếng, thấy bầu không khí giữa Tần Trì Trì và Tần Thâm đang cứng nhắc, bèn vội vàng hòa giải: "Đồ nhúng lẩu đều là chú Tần giúp mua đấy. Nguyên liệu từ những quán lẩu khác ba không yên tâm nên đã đặc biệt nhờ chú Tần đến cửa hàng của ông nội con để mua."
Nghe vậy, biểu cảm của Tần Trì Trì vẫn lạnh nhạt, cậu bé ngước gương mặt mũm mĩm của mình lên và hỏi: "Chú đã trả tiền chưa?"
Tần Thâm đang treo áo khoác ở cửa, khẽ cúi đầu và gật nhẹ.
"Tất nhiên là đã trả rồi."
Sắc mặt của Tần Trì Trì lúc này mới dễ nhìn hơn một chút.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play