Nhìn viên ngọc, trong đầu Giang Nguyệt Lộc dâng lên một nghi vấn: Hạ Dực... liệu có biết khóc không?
Đối với người đời, dường như hắn có một sự phân chia rạch ròi, "người của tôi" và "các người". "Các người" không thể ảnh hưởng đến tôi. Còn Kỷ Hồng Trà và Tần Tuyết, những người nằm trong phạm vi bảo vệ của hắn, dường như cũng không thể tác động đến hắn.
Nước mắt của con người, cần có cảm xúc để khơi dậy.
Tình yêu và thù hận của ma quỷ, so với con người, lại càng mãnh liệt hơn gấp bội.
Đồng Miên từng nói cho anh biết, ma quỷ khi đau đớn tột cùng sẽ rơi lệ máu, còn Hạ Dực, Hạ Dực đã từng có những khoảnh khắc đau khổ tương tự như vậy chưa?
Đồng Miên liếc mắt xem thường: "Vừa nãy còn nằm, giờ sao lại ngồi thẳng dậy rồi?"
Giang Nguyệt Lộc không để ý đến cậu ta, âm thầm suy nghĩ xem có nên thắp một ngọn đèn hay không, bỏ lỡ cơ hội này sẽ không còn lần sau nữa.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play