Lo lắng rằng dây leo sẽ đuổi theo, cả hai nhanh chóng rời khỏi khu vực này. Đi thêm khoảng nửa tiếng dọc theo hành lang, Lê Tri chợt nghe thấy tiếng rên yếu ớt từ cô gái trên lưng mình.
Cô dừng lại, từ từ đặt cô gái ngồi xuống đất, trong khi Tạ Khung cầm dao quan sát xung quanh để đề phòng nguy hiểm đến gần.
Lê Tri giơ ngọn nến, cúi xuống trước mặt cô gái: "Cô tỉnh lại chưa?"
Mi mắt của cô gái khẽ rung, yếu ớt mở mắt. Khi ánh lửa chiếu vào, dường như cô ấy vẫn chưa hoàn toàn thoát khỏi nỗi sợ hãi khi bị dây leo kéo đi, toàn thân run rẩy, theo phản xạ muốn né tránh, nhưng Lê Tri nhanh chóng nắm lấy tay cô, truyền cho cô sự ấm áp: "Đừng sợ, chúng tôi là người. Cô tên gì?"
Sự sợ hãi trong mắt cô gái dần tan biến khi cô nhận ra gương mặt của Lê Tri, và cô nhìn xuống bàn tay đang nắm chặt tay mình thì liền thở phào nhẹ nhõm.
Dù cơ thể vẫn yếu ớt, tinh thần của cô đã khá hơn: "Tôi tên là Tri Y. Đây là đâu, cô biết không? Tôi không nhớ gì cả, khi tỉnh dậy thì đã thấy mình ở đây rồi."
"Chúng tôi cũng giống cô, tỉnh dậy ở đây mà không có ký ức gì."
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT