Khi người đưa thư vừa cất tiếng gọi, Kiều Lệ Hoa đã vô thức quay đầu nhìn về phía ấy, cất giọng hỏi: "Thư của tôi ư?"
Không lẽ cuối cùng gia đình cô ấy cũng đã nhớ ra sự tồn tại của cô rồi ư?
Kiều Lệ Hoa vốn dĩ không phải là đứa con được cưng chiều trong nhà, nếu không thì cô ấy đã chẳng phải xuống nông thôn làm việc như này.
Cô ấy quay sang nhìn Thẩm Mỹ Vân.
Thẩm Mỹ Vân lắc đầu, nói: "Cô nhận thư rồi không phải sẽ biết ngay sao?"
Kiều Lệ Hoa đáp: "Chắc là thư của ba mẹ gửi cho tôi đây."
Dù sao thì cô ấy cũng đã xuống nông thôn được ba năm rồi.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play