Liễu Hạnh Lâm không biết có phải đang gặp ảo giác hay không, vì sao mà cứ mỗi lần hắn gặp được tiểu thiếu gia của nhà họ Tô thì bản thân lại nghe được tiếng lòng của cậu chứ.
Mà Diệp Phỉ Nhiên vẫn đang tiếp tục lảm nhảm, nhìn đám mây trắng có chứa tiếng lòng của cậu không ngừng phun ra ngoài: [À, hóa ra ngươi tìm mẫu thân của ta là vì chuyện của Liễu quý nhân. Nhưng ta khuyên ngươi nên về đi, chuyện này bà ấy không giúp đỡ được ngươi đâu. Tuy mẫu thân là nhất phẩm cáo mệnh phu nhân, có thể tùy thời xuất nhập hoàng cung, nhưng bà ấy không thể đưa người ngoài vào được đâu, đặc biệt là nam nhân. Cơ mà, ngươi có thể đến tìm Lạc Thân Vương mà. Nếu ngài ấy có thể giúp đệ đệ của ngươi tiến cung, vậy chắc chắn cũng có thể giúp ngươi tiến cung nhỉ.]
Liễu Hạnh Lâm kinh ngạc, vừa muốn hỏi đó là thật hay giả, lại phát hiện bản thân không thể hỏi ra miệng những câu ấy.
Những điều kỳ quặc của nhà họ Tô ở kinh thành vẫn luôn được giữ kín như bưng. Nhưng hiện giờ xem ra, quả nhiên là có thứ gì đó không thể nói thẳng ra được.
Mà Diệp Phỉ Nhiên vẫn đang tiếp tục lảm nhảm: [Còn không mau đi tìm Lạc Thân Vương đi! Cứ đứng đơ ra ở chỗ này làm gì? Chậm thêm một chút nữa thì mạng của muội muội ngươi có khả năng là hết cứu thật đấy.]
Nếu đúng như những suy nghĩ của cậu, quả thật là Liễu quý nhân đang mắc bệnh nguy kịch, chỉ sợ không lâu sau sẽ buông tay rời khỏi nhân gian.
Mà Liễu quý nhân vẫn luôn lộng hành trong cung cũng không phải Liễu quý nhân thật sự. Đó chỉ là kẻ mạo danh thay thế nàng ấy. Ả ta là mật thám của Bắc Liêu, vì muốn quấy nhiễu Đại Ninh nên tự nguyện nhập cung.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play