17.
Buổi sáng như mọi ngày, Khôi thức dậy trong chăn ấm bồng bềnh và có người thương kề bên, anh cúi nhìn đôi mắt ngơ ngác của cậu còn chưa tỉnh táo hẳn, sự đáng yêu biến mất ngay sau mấy cái chớp mắt, con ngươi tròn xoe lấy lại độ sáng cùng sự linh động quen thuộc, anh biết kì phát tình của cậu đã kết thúc rồi.
Anh quỳ bên giường, vuốt tóc cậu rồi hôn lên trán, khẽ khàng bảo:
“Chào em...”
Cậu nâng tay giữ cằm anh, hôn lên má anh rồi hỏi:
“Qua mấy ngày rồi, em chẳng nhớ nổi cái gì cả...”
Cái gọi làm t*nh đến rơi não là như thế đấy nhỉ?
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT